Tháng 9/2012
Thời gian trôi qua nhanh quá ... Lại 1 mùa tựu trường nữa sắp đến rồi. Tháng 9 tới tôi nhớ tới ngày tựu trường năm xưa, nhớ cái cảm giác vui vui khi được lên lớp mới, nhớ cái cảm giác lo lắng khi 1 năm học hành vất vả lại bắt đầu.
Đã bao mùa tựu trường qua đi tôi không gặp lại những đứa bạn cũ, những thầy cô xưa dạy mình. Những kí ức xưa lại tràn về trong tôi khi tháng 9 về rồi đọng lại là những cảm xúc vô bờ bến. Nhớ những người bạn từ khi mới bắt đầu đi học lớp mẫu cho tới khi lớn lên thành sinh viên đại học. Nhớ những ngôi trường mà tôi đã từng học qua. Nhớ thầy cô đã từng giảng dạy mình. Và tôi nhớ lắm nhỏ bạn thân nhất hồi lớp 11, nhớ nụ cười của nhỏ và những lần nghịch ngợm pha trò làm tôi vui khi tôi buồn, nhớ giọng hát thiết tha của nhỏ trong những giờ sinh hoạt lớp, nhớ nụ cười cuối cùng nhỏ dành cho tôi và cũng nhớ lắm những giọt nước mắt tôi khóc vì nhỏ. Nhớ những tiết học sôi nổi rồi những tiết học ảm đạm của lớp cũ, nhớ những kỉ niệm buồn vui xen lẫn mà tôi đã từng có trong quá khứ. Nhớ quá cái tuổi thơ vô tư, hồn nhiên, ngây ngô mà dại khờ ngày đó nay đâu còn. Nhớ nhiều lắm, những kí ức như vỡ òa trong con tim, trong tâm hồn làm con mắt tôi hoen đỏ ... Đã qua rồi cái tuổi ấu thơ, tất cả chỉ là dư âm đọng lại ...

Tôi vẫn trở lại trường xưa,lớp cũ từ ngày tôi ra trường nhưng lớp cũ đâu còn dành cho tôi và lũ bạn nữa. Lớp vẫn còn đó vẫn nằm im lìm, những kí ức cũng quanh quẩn đâu đây nhưng thầy cô đâu còn đứng đó, nhỏ bạn cũng đã đi xa mãi mãi rồi còn lũ bạn cùng lớp thì mỗi đứa học 1 nơi chả bao giờ tụ họp đầy đủ. Đúng là thời gian chả đợi ai bao giờ, ngày chia tay xưa vẫn còn ngơ ngác thế mà bây giờ ... tôi đợi mãi, đợi mãi thời gian quay lại nhưng càng đợi kỉ niệm lại trở thành kí ức, bạn xưa trở thành cố nhân. Liệu còn có ai nhớ trường, nhớ lớp như tôi nữa không? Liệu còn có ai kiên trì, miệt mài ngồi bấm những con chữ nhớ về ngày tháng bên nhau nữa không? Những hàng cây, con đường chả còn mong bước chân tôi tới trường ... những bàn học ngày càng cũ đi ... những cây xà cừ cũng già theo năm tháng ... những viên gạch nơi sân trường hằn những dấu chân mới ...

Hành trang cho tôi vào đời là kiến thức của thầy cô, sự chân thành-quan tâm của nhỏ bạn và những ánh mắt của lũ bạn cũ ... Tôi yêu tất cả những gì thuộc về kí ức từ thầy cô, bạn bè đến hàng cây, mái trường đó ... Thời gian ơi sao trôi nhanh quá, hãy dừng lại và chờ đợi tôi chỉ 1 lần được không?
Lại thêm 1 mùa tựu trường nữa về, tôi đã trải qua bao mùa tựu trường dành cho tôi nhỉ? Mua tựu trường sắp đến, tiếng trống trường sẽ lại thúc giục. Những hàng cây lao xao gió thổi đón năm học mới. Bầu trời trong xanh cao vời vợi. Mùa tựu trường mang đến bên tôi nhiều cảm xúc quá. Mùa dành cho cây lá thay mầm xanh - mùa dành cho những em học sinh mới và đến bao giờ lại có 1 mùa tựu trường dành cho tôi như xưa ....
'''' Sau những vui buồn mình phải chia tay
Bạn bè ơi biết bao giờ gặp lại ?

Đường tôi đến là con đường xa lắm
Nẻo tôi về dài hơn cả chuyến bay
Iêu thương này tôi khắc lên bàn tay
Lằn chỉ tay nát nhàu ẩn hiện
Đường bạn hữu ở đâu nào ai bik
Nắm tay vào vẽ 1 nét bình iên
Ở nơi xa khi băng giá triền miên
Tôi gắng giữ cho trái tim ấm áp
Da dẫu xạm đi bàn tay khô ráp
Giữ trên môi trong trẻo 1 nét cười
Để mai này lỡ bạn gặp tôi
Sẽ nhận ra ngay nụ cười thưở ấy
Sẽ nghe trong ta ấm nồng lửa cháy
Nhóm lên bằng năm tháng ngọt ngào ơi ''''...
Lê Thị Hường @ 14:43 01/09/2012
Số lượt xem: 30071
- Tháng 8/2012 (24/08/12)
- Nhật ký chuyến du lịch Thái Lan của NTT (09/07/12)
- Tháng 7/2012 (01/07/12)
- Tháng 6/2012 (05/06/12)
- Tháng 5/2012 (08/05/12)








- Đã nắm chặt tay ai thì sẽ ko bao giờ buôg. . - Đã yêu thươg hết lòg thì sẽ ko dễ dàng từ bỏ * Bởi vì: - Tìm đc một hạnh phúc quá khó. . .
♥ Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc,
cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là
sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con
cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng:
“Tôi đang nuôi cô đấy.”
Mai em đi chơi ! Ừ thì đi, nhưng vẫn cảm giác chông chênh thế nào... y hệt cái lần về BL. Nhớ anh. Nhớ ngày xưa. Nhưng em không thể quay lại được rồi nhỉ? Mình bây giờ chỉ có thể đi về 2 phía ngược nhau thôi... Không thể là bạn, mà chỉ có thể ở 2 đầu chiến tuyến... đành vậy thôi, chứ em biết làm sao?
Sài Gòn mưa riết hà, mưa chi mà mưa lắm rứa không biết. Mưa làm người ta buồn, làm người ta suy nghĩ nhiều thứ. Vì đơn giản, mưa làm cho người ta muốn được đi bên ai đó cho ấm áp, và bởi vì... Mưa... Chỉ mình tôi... 1 mình...
Mẹ ơi! con nhớ mẹ, nhớ lắm mẹ à. ko còn ai ép con ăn trưa và ăn tối như mọi khi nưã. mấy ngày nay con toàn bỏ bưã, nhớ khi xưa con hay bị mẹ bắt phải ăn cơm (2, 3 chén), có khi còn cãi nhau với mẹ. . . rồi mẹ ngồi khóc vì sự cứng đầu cuả con. . . . con xl mẹ. bây giờ con muốn đc mẹ ép ăn, con sẽ ăn nhìu ơi là nhìu luôn, con hưá đó mẹ, con nhớ mẹ lắm.
Ai cũng bảo là...♥
Vẻ đẹp bề ngoài KHÔNG QUAN TRỌNG...
Tâm hồn mới là QUÝ GIÁ..
Lạy hồn. Toàn DỐI TRÁ....
Thấy xấu quá đã chạy mất dép rồi để ý gì
TÂM HỒN nữa :)
Em không phải đứa con gái ngoan ngoãn dễ chiều, một điều dạ hai điều vâng. Càng không phải loại lấc cấc, xấc xược. Em sống là em, chả màu mè tô vẽ, bấu víu, dựa hơi của con hay thằng nào, chân em ngắn chẳng có ý trèo cao. Đơn giản là em - 1 ng con gái vẹn toàn theo cách hoàn hảo _tập cách bớt tin tưởng...
"Rằm tháng 8 sắp tới rồi nè] Tặng mỗi bạn 1 cái bánh trung thu vs hàm lượng 100% quan tâm] Nguyên liệu:] Vui vẻ + Chân thành + Rộng lượng + Lạc quan = Hạnh Phúc] Ngày sản xuất: Hôm nay] Hạn sử dụng: Suốt mùa trung thu] Bảo quản: = nụ cười, yêu thương, = sự trân trọng] Chúc m.n 1 mùa trung thu zui zẻ.
Anh ơi!!!........... Những ngày qua Anh hạnh phúc chứ!!!!!!!!!!!
Em vẫn chờ đợi từng ngày, trong những phút giây nào đó anh chọt nhớ đến em.
Em vẫn không sao quên được tất cả những gì thuộc về anh.
Em vẫn cần 1 bờ vai để tựa vào khi mệt mỏi.
Em vẫn tủi thân và khóc khi bước qua con đường mà a và e đã cùng bước đi.....
Giờ đây!!! Kỷ niệm chỉ 1 mình e nhớ!! Hạnh phúc chỉ 1 mình e vun vén... E ko thể chúc a h.p, chúc a tìm được 1 người yêu a và hiểu a hơn e... Vì e ko đủ lòng vị tha đến thế!! E chỉ chúc a sẽ ko ận hận...... E biết a vẫn chưa quên e, chưa quên được ty của bọn mình đâu phải ko a? Chỉ là a đã chôn chặt nó rồi, có lẽ a đã quá mệt mỏi, và a ko còn muốn yo e nữa!!...
Tại sao a bảo vẫn cần e nhưng lại ko nắm lấy tay e thêm 1 lần nữa!!! Nhiều lúc e rất muốn được gọi điện nc với a nhưng lòng tự trọng của 1 đứa con gái như e lại ko cho phép... Không có a vẫn còn rất nhiều người quan tâm đến e, nhưng vết thương ấy chỉ mình a và thười gian thật dài mới có thể chữa lành được..
Anh đã nói " E là người cg tốt sẽ có người xứng đáng với e hơn a....là lỗi của a nhưng hiện tại a ko thay đổi được, ko biết sau này thì thế nào...thôi thì mình cứ như vậy e nhé!!!".. Vậy sau này là đến khi nào hả a???
Cho e được đợi a a nhé!!!
Để 1 ngày khi a cảm thấy mệt mỏi thì hãy nghĩ về e, hãy quay dầu lại..vì có 1 người vẫn luôn bước ở phía sau a thôi........
Em yêu Anh nhiều lắm!!!!!!!!!!!!!!
Cậu à....
Tớ không làm cậu cười...
...nhưng tớ không mặc kệ cậu khóc
Tớ không bên cậu quá nhiều...
...nhưng tớ không bao giờ bỏ cậu bơ vơ
Tớ không có quá nhiều yêu thương đâu...
...
...ít,nhưng mà lâu dài cậu ạ
Hãy hiểu những gì tớ đã nói và làm nhé cậu