Em ngược đường ngược Nắng để yêu anh Ngược phố tan tầm..ngược chiều Gió thổi

Thế là đông về rùi đấy..tối qua chạy xe có cảm giác run lên vì lạnh...lúc đó mới nhận ra đông đang ở cạnh mình...mấy hôm trước cứ nghĩ nó còn ở xa lắm.
Buổi sớm Sài Gòn se lạnh...khoác vội chiếc áo bước ra phố...thấy mọi thứ xung quanh tinh khôi quá, mọi người như xích lại gần nhau hơn...cái nắm tay giữa những yêu thương cũng dường như chặt hơn.
Bước qua những chông chênh trong tình yêu dành cho Gió...Nắng tự nhủ lòng thôi không giữ Gió nữa....Gió là của trời cao..mây trắng..của tất cả vạn vật...trừ Nắng ra
Gió đi nhé....về với bao la của trời đất....Nắng sẽ nhớ Gió nhiều nhưng Nắng sẽ tập quên đi những cảm xúc đấy, nhưng xin giữ lại trong tim mình những cảm xúc đầu tiên với Gió
Nhẹ nhàng chạm khẽ vào cái giới hạn mà ta gọi đó là tình yêu. Cảm giác lâng lâng và sâu lắng.Đôi khi cứ ngờ nghệch thế cũng đủ làm ta hạnh phúc.
Tình tựa như làng gió mát trong mỗi độ trưa hè. Là cơn thèm khát cháy lòng vào mội độ đông đến. Và cũng là một cái gì mà Nắng cứ mãi kiếm tìm, tìm trong ngõ ngách của lòng mình. Và rồi bắt đầu chạm khẽ vạch chia ly.

Khi không yêu ai, Nắng có thể vạch cho mình một giới hạn an toàn. Còn Gio, cái giới hạn của Gio khiến người ta cứ nhầm tưởng.Khiến Nắng quằng quại và đau đớn...
Cho đến giờ này Nắng chẳng biết rõ tình cảm mình ở mức độ nào. Chỉ biết rằng Nắng không dám bước tiếp một bước nào nữa. Bởi Nắng biết, nếu bước đi là ta vĩnh viễn không còn nhìn thấy nhau. Nhưng cứ đứng mãi, và ghì lấy niềm đau này thật chặt. Thì có nghĩa tim Nắng đang dần vụn vỡ.
Một khoảng khắc không thể xác định. Nhưng Nắng biết tình yêu trong Nắng còn lớn lắm. Chẳng thể nào nguôi như một làn sương khói cuối chiều. Chẳng thể nào là một cơn sóng nhỏ để quyện mình vào dòng sông to lớn. Có thể Nắng chẳng là gì , nhưng tình cảm trong Nắng không gì sánh được.

Nắng không giống ai,Nắng yêu bằng con tim chân thành. Nhưng Nắng không quăng bỏ lòng tự trọng của mình để níu giữ chân Gio
Lòng kiêu hãnh và cái tôi trong Nắng không cho phép Nắng làm điều đó. Đôi khi vì thế mà Nắng để tuột mất tình yêu chúng ta.
Cảm xúc có khi chỉ đơn thuần như một làn gió nhẹ. Nhưng có khi lại cuộn tròn thành giông bão. Cũng lắm gập ghềnh, chông chênh. Có khi nó đủ làm ta lâng lâng dễ chịu. Những cũng có khi nó nhấn chìm và càng quét tất cả mọi thứ. Sẽ đổ vỡ, sẽ chẳng còn gì nguyên vẹn sau một cơn bão lòng Gio ạ?.
Tình yêu trong Nắng cũng thế. Những lúc lặng mình chìm vào những hư ảo của dòng kỷ niệm. Nắng chợt thấy ngọt ngào, hạnh phúc. Cứ như một phép nhiệm màu, đan xen trong Nắng nhiều cung bậc.Chạm vào đáy lòng, những run rẫy của một con tim khờ khạo...

Ánh bình minh bắt đầu len lỏi qua những rặng cây. Nắng ươm mầm cho tình yêu mình từ ấy. Như muốn viết cả tên Nắng và Gio vào những vầng mây ấm lang thang. Như khắc sau vào tim mình một giới hạn vĩnh cửu. Viết cho đời một niềm tin mãnh liệt vào tình yêu...
Xưa...dù xa...xa lắm nhưng ta vẫn cảm thấy ấm áp biết bao?.Còn giờ đây khoảng cách nào là xa nhất. Có chăng cũng chỉ là khoảng cách giữa lòng người. Khoảng cách giữa lòng người mới đáng sợ. Nắng cứ nhốt mình trong khoảng cách hai ta. Nó như bóng đêm khổng lồ nuốt chửng Nắng vào đó.Không một ánh nhìn, không một lối thoát.Nắng như quằn quại để kiếm tìm cho mình một tia hy vọng cuối cùng. Nhưng sao quá đỗi mỏng manh...

Giữa nghìn trùng xa thẳm.Giữa chập chùng của hai trái tim yêu bắt đầu ngược chiều nhau.Giữa nỗi nhớ và vạch chia ly...Nắng bắt đầu thấy sợ, sợ cái gọi là định mệnh mà người ta thường nói...Sợ , sợ lắm...nhưng cuối cùng Nắng cũng chỉ còn trơ lại, trước một cảm xúc lòng đắng cay.

Nguyễn Thị Thúy Hoa @ 13:54 20/07/2015
Số lượt xem: 3030
- Anh nhớ em. (23/06/15)
- Đi về phía bình yên... (28/04/14)
- Nét Đẹp Tranh Chân Dung (13/11/13)
- Hãy Để Anh Được Đợi Chờ Em! (17/09/13)
- Facebook.... (30/07/13)








Có ai đã từng qua mùa đông và có cảm giác này không?
Bé viết hay lắm, đầy cảm xúc. Chỉ có em mới có thể viết tuyệt như vậy.hj
Trò của th viết hay thật mà, th đọc nhiều lần rồi, vẫn thấy rất sâu sắc. Bài viết này lâu chua em.
Rất hay. 10 điểm
10/12/2011 hơn ba năm rùi thầy ạ.hì
Lúc đó đang có tâm trạng à. hjhj
Bạn viết rất hay. đọc thấy có nhiều xúc cảm