Gốc > Thơ yêu thích >
Võ Thành Dã @ 10:17 17/09/2012
Số lượt xem: 6768
Tôi Muốn Là...Tui!!!
Tôi thích cố đơn, thích một mình,
Thích ngồi lặng lẽ để suy tư.
Mà sao văn vè là tình tứ?!
Để tôi dệt mãi một giấc mơ...
Tôi đã biết yêu tự bao giờ?!
Đêm đêm lại nghĩ chuyện vu vơ.
Có khi ôm nỗi niềm trống vắng,
Trách sao tình ấy quá hững hờ.
Có lẽ tại tôi quá ngu ngơ,
Cô đơn đâu phải kẻ dại khờ!
Yêu làm chi để rồi đau khổ?!
Để biết rằng mình thật ngu ngơ.
Tôi muốn là tôi của hôm nào,
Là "kẻ độc hành" chẳng thiết chi.
Chẳng cần văn vẻ hay tình ý,
Chỉ một mình thôi, chẳng nghĩ gì...
Võ Thành Dã @ 10:17 17/09/2012
Số lượt xem: 6768
Số lượt thích:
0 người
- Xin Lỗi...Bạn Của Tui(gửi đến Đoàn Thụy Hạ Vy) (13/09/12)
- Thơ Của Lính(thân tặng Nhật) (07/09/12)
- Biển gọi (04/09/12)
- Trăng đêm biển (26/08/12)
- Con yêu mẹ (24/08/12)








Hay lúm, hehe. ủng hộ bạn hết mình lun nha,
- Có bao giờ...
Cậu bước đi 1 mình trên đường nhớ tới tớ...
- Có bao giờ...
Cậu bất giác cầm điện thoại và tìm tên tớ trong danh bạ?!
- Có bao giờ...
Cậu nghĩ về tớ và khẽ gọi tên tớ !!!
- Có bao giờ...
Cậu thức dậy mỗi ság và nghĩ tới tớ đầu tiên?
£ - Có bao giờ.. không...???
''Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Những chỗ không anh em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…
Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau ?''
Để rồi quen với đắng
Cuộc đời đâu phẳng lặng
Sao cứ thích ngọt ngào
Hãy tập ăn chua đi
Để rồi quen với chát
Cuộc đời đâu đầy đủ
Sao cứ thích đậm đà
ăn cay mak quen với đắng là sao ta?.........hok hỉu.......cần giải tik
.......cay thường chỉ có vị cay thôi mak, đâu có vị đắng trong đó đâu????????
Tại vì cay đắng thường đi chung, nên đôi khi hiểu nhu vậy là đắng cay cũng cùng là cay đắng,hjhjjjjjj