Tháng 2/2013

Mùa xuân về rồi đấy! Đưa tay dang rộng đón lấy xuân, lòng tôi lâng lâng như chìm vào thiên đường tuyệt đẹp. Xuân nhẹ nhàng gói mưa vào trong nắng, chập chờn những cơn mưa vội vã ban chiều, không mỏng manh như cô thiếu nữ e thẹn dưới ánh nắng chiều, xuân ôm từng hạt nắng trong lòng cúc vàng, nhuộm sắc những cơn mưa phùn nhỏ phong sương. Tôi có thể cảm nhận được gió xuân luồn qua, mang hương thơm dìu dịu mùi hoa mai, mạnh mẽ, vui tươi, lạc quan và một chút vồ vập, mùa xuân đến không ai hay, như có bàn tay phép thuật thần kì đưa tay biến đổi đất trời.
![]()
Tôi thích lắm những cơn mưa xuân, không phải bận áo dài đến trường, ghé vào quán ngô nướng ven đường thưởng thức vị ngọt dẻo của từng hạt ngô. Có ai đó nói với tôi rằng: “ Mưa xuân, lúc vui ngắm mưa sẽ vui hơn, nhưng lúc buồn ngắm mưa chỉ càng buồn hơn.”, nhưng đối với tôi, được ngắm từng hạt mưa nhỏ bé nhảy múa trên vòm lá non đầy sức sống, luồn nhanh xuống mặt đất như đang chơi trốn tìm, tôi luôn mỉm cười dù đang vui hay buồn, vì lúc ấy, tâm hồn như thả trôi mênh mông, cảm xúc buồn sẽ bị rửa trôi và chỉ còn những niềm vui nằm gọn trong tim.

Màu trắng là biểu tượng của tinh khôi, đôi khi đón những hạt xuân ào ạt của đất trời, tôi cảm thấy không chỉ có màu trắng của mây trôi, của con sóng mà còn cả màu sắc trời xuân cũng chan chứ sự tinh khôi bí ẩn. Một nhánh mai rừng vời vợi giữa đồi núi, một chùm hoa sứ ngan ngát nỗi chờ mong, tôi đưa tay nắm lấy bàn tay xuân một cách nhẹ nhàng, níu giữ xuân như níu giữ một nét truyền thống cổ kính trên đất Việt.

Nhưng rồi cái nhịp sống tất bật hằng ngày không cho phép tôi mãi mơ mộng, vì mưa xuân cũng sẽ ướt áo, ướt cặp, cũng sẽ khiến đường hoa trở nên gập ghềnh, ngao ngán, nắng xuân làm ướt áo lúc tiếp tục công việc của một đời sinh viên. Mệt, nhưng được lao động, được làm, được lắng nghe, chia sẻ với xuân, đôi khi tôi bỏ quên lại bên kí ức những tháng ngày mệt mỏi. Tôi bước tiếp cùng thời gian để lại được nằm trong vòng tay trời xuân, nắm lấy mùa xuân. 
Tôi xòe đôi tay nhỏ, hứng lấy những giọt xuân để biết trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc đời.
Nguyễn Thùy Châm @ 11:42 06/02/2013
Số lượt xem: 11506
- Tháng 1/2013 (05/01/13)
- Tháng 12/2012 (02/12/12)
- Tháng 11/2012 (22/11/12)
- Tháng 10/2012 (22/11/12)
- Tháng 9/2012 (01/09/12)








Vậy mà thấm thoát cũng đã 22 năm đón tết ở Miền Nam rồi, mỗi độ xuân về lòng lại thấy nhớ quê da diết, nhớ những đêm giao thừa được sum họp cùng gia đình đón giao thừa, đốt pháo....trong cái lạnh thấu da thấu thịt mùa đông nhưng được ngồi đoàn tụ bên gia đình lòng thấy thật ấm cúng....
Giờ đã 26 tết rồi mà nhìn ra ngoài đường vẫn thấy như ngày thường, không có chút không khí nào của ngày tết đã đến gần. Ngồi lại thấy nhớ quê quá, Ninh Bình quê mẹ ơi.
Tết mà buồn như con chuồn chuồn
Gặp lại người xưa... Cảm giác ngày xưa ấy chợt ùa về... Lỗi lầm năm xưa liệu có được xoá nhoà ko... Hay cứ nhìn nhau lòng qặn đau mãi... Ánh mắt ai chợt buồn ... Làm lòng ta rưng rưng mãi... Ôi ngày xưa... Buồn bã..:
Lại thêm một tuổi nữa rồi. Già rồi sao? huhu. Chúc cả nhà năm mới nhiều niềm vui nhé
Năm hết Tết đến – Chúc ông chúc bà – Chúc cha chúc mẹ – Chúc cô chúc cậu – Chúc chú chúc dì – Chúc anh chúc chị – Chúc luôn các em – Chúc cả các cháu – Dồi dào sức khoẻ – Có nhiều niềm vui – Tiền xu nặng túi – Tiền giấy đầy bao – Đi ăn được khao – Về nhà người rước – Tiền vô như nước – Tình vào đầy tim – Chăn ấm nệm êm – Sung sướng ban đêm – Hạnh phúc ban ngày – Luôn luôn gặp may – Suốt năm con Rắn.
Valentine tới roai` F.a nhà mìh sẽ làm gì đêm Valentine =)) . - Nhân dịp Valentine tui xin chúc các bạn chưa F.A, ko F.A, sắp F.A và chuẩn bị F.A có một mùa Valentine Đáng Nhớ Chúc t.y của bạn Bay Cao, Bay Xa, Bay Qua và Bay Luôn
ờ tình hình là Tết k bjk ngày tháng j hết. giờ nghe mọi người nói valentine mà hơi giật mình.. nhưng sau 5s nghĩ lại thì valentine cũng như ngày thường =]]]]
Thế giới này thật nhỏ bé, mọi chuyện diễn ra hằng ngày với nhiều sự trùng hợp mà chẳng ai ngừng lại mà để ý… - Thế giới này cũng thật to, với những người đang đi kiếm 1 nửa của mình những người đã đi qua mối tình thì luôn bâng quơ trong đầu 2 chữ "giá như" Anh và Em vô thức gặp nhau trên đường, và dĩ nhiên, khi suy nghĩ điều đó thì nó ít khi xảy ra và hiếm khi tình cờ như vậy....- Thế giới này cũng thực vừa vặn với những người đang yêu, những người biết cảm thụ cuộc sống, … =>>>Thực ra mà nói thì Thế giới có to, có nhỏ, hay vừa thì chẳng qua cũng do đôi mắt bạn nhìn, suy nghĩ bạn dắt…và có lẽ nhiều thứ nữa (vì vậy bạn mới thấy có nhiều mảnh đời khác nhau
im lặng ....k nói j
ta bảo k quan tâm ...k biết đến cảm giác của ng` khác nhưng đâu b' rằng ....những gì mình làm ...chỉ thầm lặng .....k đc để ý ...... ai đau hơn ?????????????????????????????????????????????????????????????