Thời tiết (Bạc Liêu)

Gửi lời nhắn tại đây

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Báo mới

    Danh lam thắng cảnh

    Tài nguyên dạy học

    Lời hay ý đẹp

    "

    Truyện cười

    Xem truyện cười

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Phạm Văn Hùng ĐT 0945306099)

    .

    THƯ VIỆN VIOLET

    violet.jpg
    tlviolet.jpg
    baigiang.jpg
    giaoan.jpg
    dethi.jpg
    “lophoc.jpg
    “daotao.jpg

    Bộ sưu tập hoa lan

    Từ điển trực tuyến


    Tra theo từ điển:



    Lịch phát sóng VTV3

    Ảnh ngẫu nhiên

    Ban_truong_lan_2_copy.jpg Baner_luugiu_kyniem.swf Nhat_tu_vi_su.jpg Banner_cua_truong1.jpg Cau_doi.jpg DSC_0285_2.jpg Da_phuc.jpg Thay_oi_co_dt.swf Crazy.swf Tamsunangxuan.swf 535587_346776165442251_1103757000_n9.jpg Gio_hoc_sinh_dong.swf Nice.swf Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf HAPPYNEWYEAR2013.swf Hinh_nen_nam_moi_2013_11.jpg Bannertet2013.swf Loan_dem_giang_sinh_2012.swf Thiep_bui_phan.swf 20114.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác
    Gốc > Kỷ niệm tuổi học trò >

    Tôi đã yêu thầy

    Năm ấy, tôi học lớp 9 trường Đăng Khoa – Nha Trang. Thầy chủ nhiệm lớp tôi cũng là bạn thân của anh Hai tôi. Nghe tin, đám bạn trong lớp đứa nào cũng bám lấy tôi: “ Mình là bạn thân của Thi nè! Nhớ “ đỡ đầu” cho bạn nha Thi…”. Tôi vênh mặt tự hào.

    Ngờ đâu, chỉ chưa đầy một tháng nhập học, tôi bị  thầy cho một con số không tròn trịa vì không thuộc bài. Lần thứ hai, tôi và nhỏ Hạnh lén lút nhấm nháp me chua trong giờ học, thầy phát hiện gọi cả hai lên bảng. Nhỏ Hạnh còn trả lời được, tôi chẳng hiểu gì cả. Kết quả, tôi lĩnh tiếp một con số “0” sau khi nghe thầy “giảng đạo”.

    - Các em có biết, để đổi lấy những giờ học thế này, cha mẹ các em đã phải lao động quần quật ngoài mưa nắng… Nếu các em cảm thấy, không thể học được, các em nên tìm một việc làm có lợi hơn, đừng để cha mẹ phải đổ mồ hôi công sức một cách vô nghĩa, cũng đừng để cha mẹ hy vọng rồi thất vọng đau đớn… Làm người tối thiểu cũng phải nghĩ được điều này…

    Hôm ấy, tôi xấu hổ với bạn bè trong lớp, nên đã về nhà vừa khóc vừa mách với mẹ. Mẹ thương tôi, đợi thầy đến chơi với anh Hai, dằn dỗi: “Anh bây giờ là thầy con Thi, tôi không dám xem anh là con cái trong nhà như trước nữa, từ nay có gì cần dạy bảo thầy cứ nói…”. Tôi thập thò trên gác, thích chí cười khi thấy thầy lúng túng trước mẹ… Phải mất mấy tháng sau, mẹ tôi mới nguôi ngoai. Còn tôi, để “rửa nhục” tôi đã quyết tâm trở thành một cô học trò xuất sắc.
    Tôi lên lớp 10, đã trở thành một cô thiếu nữ trong tà áo dài chững chạc.

    Thầy không còn là giáo viên chủ nhiệm của tôi, nhưng gặp tôi, thầy vẫn nói như nói với một cô học trò nhỏ:
    - Cố mà học, bé không học, lớn chẳng làm được gì đâu…
    Sinh nhật lần thứ 17 của tôi, lũ bạn trai đua nhau tặng tôi hoa hồng. Thầy chỉ tặng  tôi một bộ Kim từ điển với lời nhắn: “… Chúc mừng sinh nhật”. Tôi phụng phịu:
    - Em lớn rồi! Em muốn được tặng hoa hồng…
    Thầy nghiêm nghị:
    - Ngốc ạ! Hoa hồng làm sao bằng Kim từ điển… Học đi.
    Học đi… học đi… Tôi giận dỗi nhét bộ Kim từ điển vào cặp, vùng vằng:
    - Thầy nghĩ em ngốc nghếch, trẻ con… Có bao nhiêu người muốn tặng hoa hồng cho em… muốn làm bạn trai của em, để đưa đón em đi học mỗi ngày!
    Lũ bạn tròn xoe mắt nhìn tôi, có đứa nhe răng cười vì chúng biết tôi “phịa”. Thầy cũng cười thật to:
    - Ngốc như em mà có bạn trai… chắc anh chàng đó … cũng ngốc.
    Nghe thầy nói, cả đám ngoác miệng cười hô hố.

    Tôi chuẩn bị thi vào đại học, quyết làm đồng nghiệp của thầy, thầy vẫn lặp đi  lặp lại cái điệp khúc quen thuộc:
    - Lo mà học đi, bé không học, lớn chẳng làm được cái gì đâu…”
    Ngày ấy, tôi ghét thầy! Thầy lạnh lùng, đạo mạo, khô khan như “cục gạch”, lúc nào cũng muốn biến tôi trở thành một con mọt sách. Thầy không lãng mạn như cậu bạn tôi, thầy cũng không có những lời nói hoa mỹ. Thế nhưng, tôi vẫn mơ thấy thầy.
    Mãi đến ngày, tôi lên đường sang Úc du học, thầy và anh Hai tiễn tôi, mắt tôi ướt nhòe, thầy vỗ về:
    - Cố lên em nhé! Tôi sẽ luôn luôn dõi theo từng bước em đi…
    Nghe thầy nói, tim tôi loạn nhịp… Tôi khóc mà lòng thì mở hội khi thầm nghĩ “thầy cũng yêu tôi như tôi yêu thầy”. Tôi vội hỏi:
    - Thầy ơi! Thầy sẽ đợi em chứ?
     Thầy nắm lấy bàn tay tôi, xiết thật chặt rồi nói:
    - Em yên tâm học hành cho tốt, tôi sẽ đợi em ngày thành đạt trở về. Hãy nhớ là tôi luôn dõi theo từng bước đi của em. Vì em không chỉ là học trò của tôi, em còn là cô em gái dễ thương nhất.

    Tôi gục đầu vào vai anh Hai, dường như anh Hai hiểu được lòng tôi lúc ấy… Tôi đã yêu thầy, một tình yêu của tuổi học trò.
    ( Kính tặng thầy NMH)

    Minh Thi (Nguyễn Hữu Huân - Nha Trang)  Nguồn:nld.com.vn


    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Văn Hùng @ 17:36 15/08/2013
    Số lượt xem: 1252
    Số lượt thích: 0 người
    No_avatarf

    Kỷ niệm thật ngọt ngào, bài viết nhiều cảm xúc. tình thầy trò thật trong sáng và mẫu mực.

     

    Avatar

     Rất cảm xúc,cái cảm giác thoảng qua của tuổi mới lớn

     
    Gửi ý kiến

    Click vào đôi chim để về đầu trang

    Click vào đôi chim để về đầu trang