Thời tiết (Bạc Liêu)

Mấy giờ rồi?

Gửi lời nhắn tại đây

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Hoa hồng

    CAFE ĐI

    Danh lam thắng cảnh

    Lời hay ý đẹp

    "

    Truyện cười

    Xem truyện cười

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Phạm Văn Hùng ĐT 0945306099)

    Đọc báo online

    Báo mới

    Tiếp sức mùa thi

    .

    THƯ VIỆN VIOLET

    violet.jpg
    tlviolet.jpg
    baigiang.jpg
    giaoan.jpg
    dethi.jpg
    “lophoc.jpg
    “daotao.jpg

    Tài nguyên dạy học

    Bộ sưu tập hoa lan

    Từ điển trực tuyến


    Tra theo từ điển:



    Lịch phát sóng VTV3

    Ảnh ngẫu nhiên

    Ban_truong_lan_2_copy.jpg Baner_luugiu_kyniem.swf Nhat_tu_vi_su.jpg Banner_cua_truong1.jpg Cau_doi.jpg DSC_0285_2.jpg Da_phuc.jpg Thay_oi_co_dt.swf Crazy.swf Tamsunangxuan.swf 535587_346776165442251_1103757000_n9.jpg Gio_hoc_sinh_dong.swf Nice.swf Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf HAPPYNEWYEAR2013.swf Hinh_nen_nam_moi_2013_11.jpg Bannertet2013.swf Loan_dem_giang_sinh_2012.swf Thiep_bui_phan.swf 20114.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Chức năng chính 1

    Chức năng chính 2

    Chức năng chính 3

    Chức năng chính 4

    Chức năng chính 5

    Chức năng chính 6

    Chức năng chính 7

    Gốc > Cảm xúc bất chợt >

    Thầy à. Còn nhớ trò không, cũng gần 10 năm rồi còn gì, nhìn thầy giờ khác xưa nhiều quá.

      Đúng là thời buổi công nghệ thông tin có khác. Nhờ nó mà chúng ta có thể tìm lại bạn bè, người thân...xóa đi mọi khoảng cách. Một buổi tổi đang lang thang trên mạng thì nhận được tin nhắn của em Nguyễn Thị Thúy Hoa, học sinh khối 9 (2004-2005). Niềm vui bất ngờ, hai thầy trò xa cách 10 năm không gặp, những cảm xúc vỡ òa, hai thầy trò đã tâm sự đến gần 12h đêm. Dưới đây là những tin nhắn của hai thầy trò. Lưu lên đây làm kỷ niệm, cũng không có tính riêng tư gì, thầy đưa lên đây nhé Hoa. 

    11109440_871394919599273_2506763359811714237_n_500
    - Thầy à. Còn nhớ trò không, cũng gần 10 năm rồi còn gì, nhìn thầy giờ khác xưa nhiều quá.

    Lúc còn bé th dạy toán....hay lon ton qua nhà thầy chơi, vì nhà thầy cho thuê truyện, làm trò mê tít....

    kỷ niệm ùa về cay mắt quá, giờ trò vẫn còn giữ tấm thiệp lần đầu tiên thầy in tặng ngày 8/3 cho các bạn đoàn viên tiêu biểu đó thầy ạ.

    - Dạo này em đi làm gì rồi. Thầy vẫn còn nhớ hôm tổ chức 8/3 cho các em. Hôm đó vui lắm, vận mà cũng đã gần 10 năm rồi nhỉ.

    - Vâng ạ, em đang làm bên Sale thầy ạ. Mới đó mà cũng đã gần 10 năm rồi thầy nhỉ, giờ nhìn em thầy có nhận ra không?

    - Nhận ra chứ, em có gia đình chưa?

    - Hì, dạ chưa ạ, còn nhỏ mà thầy.

    - Thầy đang xem hình em, mới thấy có 1 tấm à. Xem còn tấm nào nữa không, dạo này nhìn em xinh thế. Em năm nay 25t rồi nhỉ?

    - - Bùi Hoa về trường mình dạy rồi phải không thầy.

    - Đúng rồi, dạy 2 năm rồi.

    - Hi, 24 ạ. thầy thất trò của mình giỏi không, xưa còn pé thầy dạy, giờ đã về làm đồng nghiệp của thầy rồi.

    - Rất giỏi, hi em hay về nhà không?

    - Hôm thứ 6 di công tác em mới ghé qua nhà, vừa lên sài gòn tối chủ nhật. Công việc của thầy dạo này vẫn tốt chứ ạ.

    - Thời tụ em học tổ chức rất nhiều hoạt động, tiếc là không có phương tiện ghi hình như thời này, nên không có nhiều hình ảnh ghi lại. Phải chi có hình ảnh giờ xem lại chắc vui lắm.

    - Đúng rồi, hơi tiếc thầy nhỉ?

    - Thầy còn công tác bên đoàn đội không?

    - Thầy lớn tuổi rồi, nghỉ để thầy cô khác làm chứ.

    - Em nhìn ảnh thấy thầy còn trẻ trung lắm mà. Hồi đấy vẫn còn nhớ thầy dạy em bài hát "chiếc đèn ông sao" để hát đêm trung thu.

    - Các em lớn rồi sao thầy còn trẻ nữa, lúc đó th còn trẻ, thích hoạt động phong trào lắm, để lại nhiều kỷ niệm đẹp.

    - Dạ không có hình mình giữ bằng kỷ niệm vậy. Em biết mà, nên hồi đó thần tượng thầy lắm luôn.

    - Hồi đó em cũng nhanh nhẹn, khá tinh nghịch đấy, người nhỏ nhắn mà. hj

    - Nhưng hơi quậy một tẹo, giờ vẫn thế thầy ạ, lóc chóc lắm. Hai năm trở lại đây em mới dịu dàng giống con gái một chút. Trước đây như con trai ấy thầy. hj

    - Giữ được tính cách như vậy cũng hay, vui vẻ, hòa đồng, hoạt bát vậy ra đời dễ sống.

    - Dạ không ạ. Đến tuổi nó chững lại thầy ạ, bớt nông nổi đi, với lại cũng thương ba mẹ,  mắng em hoài à.

     Bố em mắng miết à thầy ơi, bảo em sao chẳng chịu lớn, 24 tuổi rồi mà còn trẻ con quá.

    11253810_862183560520409_164805657_n_500

    - Hi, hình như lâu lắm rồi thầy không gặp em.

    - Dạ, lâu lắm rồi ạ. Em học xa nhà nên cũng ít về quê lắm.

    - Em học gì?

    - Em học kế toán.

    - Em làm cho nhà nước hay tư nhân.

    - Em làm tư nhân ạ, nhưng em không làm kế toán, trái ngành thầy ạ.

    - Em đi bán hàng à, giờ thầy thấy đa số học ra trường đi làm trái ngành không à.

    - Vâng ạ, em đi bán hàng công nghiệp.

    Hôm bữa xuống công ty CP gần nhà mình công tác đấy ạ.

    - Đi các nơi bán hàng à, mặt hàng gì?

    - Vòng bi, bạc đạn thầy ạ.

    - Thiết bị máy móc à, con gái có rành về máy móc không?

    - Em cũng đang học hỏi từ từ, chuyên sâu thì chưa giỏi nhưng cũng biết chút. Con gái như em con trai sợ thầy nhỉ.

    - Có gì mà sợ, giỏi vậy con trai còn thích hơn, biết làm hết mọi thứ mới là con gái thế kỷ 21 chứ.

    - Con gái cá tính quá con trai sợ thầy ạ, bằng chứng là giờ em chưa có người yêu này. hehe

    - Em có phải là Nguyễn Thị Thúy Hoa không? Nhìn hình mà nhận không ra, em khác xưa nhiều quá.

    - Trời, trí nhớ thầy tốt quá. Bao năm rồi mà họ lẫn tên thầy nhớ không sai một chữ luôn.

     - Thầy chỉ sợ nãy giờ nói chuyện nhầm với người khác thì mệt. hj

    - He, he. Đúng rồi thầy ạ.

    - May quá, xem 3 tấm hình mà không nhận ra em, nãy giờ mà nói chuyện với người khác không phải là em chắc chắn là thầy bị "quê độ" luôn quá.

    - Hi, thầy vẫn hóm hỉnh như xưa nhỉ. Ngảy xưa á, ai mà đến gần thầy là em không thích đâu, đúng là con nít thầy nhỉ.

    - Sao kỳ vậy nhỏ. Nghĩ lại cũng thấy vui. Con nít thì luôn nghĩ cái gì cũng thuộc về mình, phải thương mình nhất.

    - Con nít mà, thần tượng ai là chỉ muốn giữ riêng cho mình. Phải bé thì thấy thích, có đồ chơi nào là tối đi ngủ cứ ôm khư khư ấy. Chuẩn ạ, ngồ ngộ dễ sợ. May mà lúc đấy còn con nít...giờ mà thế là chết...hehe.

    - Em thần tượng thầy hồi nhỏ thiệt à. Thầy tưởng nãy giờ em nói chơi.

    - Thầy không thấy em là đoàn viên sớm hơn so với mấy bạn cùng trang lứa sao. Hồi bé cũng hay lẽo đẽo đi qua nhà thầy chơi còn gì. Em nói thật mà, thần tượng thầy lắm luôn. Con nít nên nghĩ sao làm thế. Giờ nghĩ lại thấy ngốc xít dễ sợ luôn.

    - Tại em học giỏi, hoạt động phong trào tốt nên thầy mới quý và đưa em vào đoàn. Hồi đó em cũng học giỏi mà. Học sinh giờ khác xưa lắm, có những suy nghĩ khác, chắc thầy già nên không hiểu nổi.

    - Một phần là cũng có thầy nên mới năng động thế, vui quá mà, nghĩ lại em đang cười một mình nè thầy.

    Đáng yêu thế mà thầy lại lấy vợ sớm.....buồn chết đi được.. hehe.

    - Nay thầy mới biết có một học sinh thần tượng, thầy cũng đang mỉm cười một mình nè. hj. Có sớm đâu, cũng 25 tuổi thầy mới cưới mà. Lúc đó thầy đang chủ nhiệm lớp 8, mấy em học sinh cũng buồn vì nghĩ từ mai thầy sẽ không còn quan tấm đến chúng như xưa. Thầy thấy mấy đứa kể lại vậy.

    - Em nghi là có nhiều ấy, nhưng bây giờ mấy cô bé ngày ấy cũng quên đi hoặc chưa có cơ hội để nói với thầy thôi.

    Em buồn đầu tiên....lần sau giận không qua nhà thầy chơi nữa, cứ như bị ai lấy mất đồ chơi ấy, ngộ dễ sợ.

    - Vậy cơ à. Em là người đầu tiên nói cho thầy biết, mà thầy không nghĩ có ai như vậy đâu, thật đấy, cứ tưởng em nói chơi.

    - Con nít ngày xưa tình cảm trong veo quá thầy nhỉ.

    - Chính xác luôn, vậy mới đúng là bản chất con người lứa tuổi hồn nhiên chứ, có cảm xúc....giờ thì học sinh khác rồi. Hồi đó thầy cũng không để ý dến những thay đổi của tụi em. Thầy chỉ biết lớp thầy chủ nhiệm thay đổi, tại tụi nhỏ không vui như trước, không hiểu sao.

    - Úi trời. Tuổi đó dễ h âm hâm lắm. Với lại thầy nhiều việc quá nên sao quan tâm hết tụi em được, đấy em nói nguyên nhân rồi đấy.

    Có một cô bé ngốc ngày xưa đang nói chuyện với thầy này.

    - Em nói thầy mới hình dung ra, cũng có nhiều em thay đổi hẳn, thầy lúc đó nghĩ chắc thầy có gia đình nên mấy đứa không muốn gần gũi nữa, bé khôn chứ ngốc gì. Khôn quá mới có cảm nghĩ như thế đúng không.

    - He he, cơ mà may là nó không lớn lên. Trong veo lúc ấy nên đến bây giờ vẫn nguyên vẹn, đẹp...học trò mà. Thầy không trách em chứ.

    - Chắc được vài ngày thì hết buồn chứ gì. Sao mà trách được, ngược lại còn cảm thấy quý mến hơn đấy chứ. Lúc tặng thiệp 8/3 cho đoàn viên, Bích Trâm đi về qua cầu bị rơi xuống sông, Trầm tiếc quá đứng khóc luôn vì tiếc, thấy Trâm viết thư kể vậy.

    1a2c40bc364d960baad1bfe815816934_500

    - Hi hi. Gần 10 năm rồi lại không nghĩ có cơ hội khơi  lại chuyện cũ với thầy. Tự nhiên thấy vui vui.

    - Thầy cũng thấy vui, cứ như được sống lại những ngày của 10 năm về trước.

    - Thiệp đấy em vẫn còn giữ..lần đầu tiên được nhà trường tặng quà thấy mình lớn hơn.hj

    không dám buồn mấy ngày đâu...hơi bị lâu đấy ạ.

    - Ước gì thời gian quay trở lại, ngày đó thầy sống vui vẻ, yêu đời lắm. Giờ thì cuộc sống bon chen làm cho con người ta bộn bễ những lo toan đời thường, không mấy khi được thanh thản.

    - Có con cái ba mẹ thêm nhiều gánh nặng lo toan, ai cũng phải qua giai đoạn này, khi khó khăn thì con cái lại là món quà quý giá nhất. Nên quan trọng là suy nghĩ của mỗi người. Thầy cứ yêu đời như xưa đi, tinh thần tốt thì mới làm việc tốt được ạ.

    - Bữa nào chụp thiệp gửi thử thầy xem coi. Xem 10 năm về trước viết gì, giờ chắc còn mỗi em giữ quá.

    cb7a1ab6e49bad697196387587b3cd30_500

    - Vâng ạ. Để hôm nào về quê em chụp gửi cho thầy xem. Không dám mang lên Sài Gòn vì sợ vô tình làm lạc mất nó đấy. Thầy làm phong trào đoàn - đội sôi nổi như thế bảo sao học trò nó không quý được ạ.

    - Em giữ kỹ vậy cơ à. Khéo bây giờ lạc mất rồi đấy.

    - Đâu có, mỗi lần về quê có thời gian em vẫn lục lại xem để trong tủ giấy tờ của ba mẹ, nên không lạc được đâu. Sách vở cấp 2 em cũng còn giữ nguyên vẹn dấy.

    - Đúng là lúc đó thầy tổ chức rất nhiều hoạt động vui, sau này không được vui như vậy. Vì đa số phải bon chen với cuộc sống...

    - Vâng, thực tế nó nghe hơi phũ phàng một chút, nhưng nó tồn tại sự thật, hơi buồn đấy nhỉ. Giá mà đồng lương giáo viên khá hơn một chút thì tụi nhỏ có thơi gian vui chơi bổ ích.

    - Mỗi thời mỗi khác, không thể đem so sánh được.

    - Bầy giờ còn làm báo tường không thầy.

    - Nghỉ rồi, chuyển qua viết tập san trên giấy A4.

    - Hi, những trang báo tường làm háo hức một thời, cứ tới mùa là rộn ràng hẳn lên, lăng xăng viết báo, làm báo.

    - Em làm việc thứ 7, chủ nhật được nghỉ không?

    - Dạ, làm việc với đối tác nước ngoài nên thứ 7 họ không làm việc.

    - Có dịp nào về nhà thầy trò đi cafe nhé.

    - Dạ, mỗi lần em về di ngang qua trường toàn đứng mấp mé ngoài cổng, bước vào sợ khóc òa lên mất. Hết tuổi rong chơi rồi thầy ạ. Ở nhà đọc sách là chủ yếu.

    - Sao mà khóc được, giờ này lớn rồi mà. Còn nhỏ mà sao lại ở nhà, ra đường đi lại lại đông vui, tâm hồn thoải mái, làm việc tốt hơn chứ.

    - Vâng, lớn rồi mà mỗi lần về trường thấy xốn xang lắm, rồi khóc lúc nào không biết. Hôm trước bước vào đi dạo, thăm lớp cũ nhìn rồi khóc ngon lành luôn đấy thầy.

    - Ngày xưa lúc thầy về trường cũng có cảm giác như em, nên th đã sáng tác bài hát , "thăm lại trường xưa" thỉnh thoảng hát cho học sinh nghe.

    - Thầy đa tài quá. hi

    - Em ở gần công ty không?

    - Em thuê trọ, cách công ty 20 phút chạy xe. Thầy xem có ai giới thiệu cho trò đi. Đi về một mình đôi khi cũng hơi buồn này.

    - Em trên đó quen thiếu gì. Đi lại nhiều vậy có nhiều cơ hội. HS thầy sau này toàn đứa ít tuổi hơn em.

    - Họ sợ cô gái có cá tính như em thầy ạ.

    - Thầy nghĩ có cá tính như vậy mới hay đấy chứ. Không thì thay đổi thử phong cách dịu dàng thử xem có khác không?

    - Có người bảo yêu em anh thấy mình thừa thãi quá. Em mạnh mẽ đến độ em chẳng để người yêu em bận tâm hay lo lắng cho mình.

     Bản chất rồi thầy ơi, em không có mít ướt hay mè neo, nhõng nhẽo như mấy cô gái khác được đâu, nó cứ nhạt nhạt thế nào ấy.

    - Đúng rồi, cứ sống thật bản tính của mình là tốt nhất. Thầy vẫn thích thế.

    - Đấy, cơ mà ba, mẹ ở nhà đã hối em loạn cả lên rồi. Mỗi lần về nhà là y như rằng...khổ lắm thầy ạ.

    - Cha mẹ nào mà chẳng thế, lo cho con từ nhỏ quen rồi, lớn lên vẫn vậy, cứ phải lo.

    thế mới biết tấm lòng cha mẹ.

    - Em trình bày đủ lý do mà không ăn thua. Riết rồi em trốn luôn. hehe

    - Trốn là thượng sách. hjhj

    - Đấy là thầy chỉ em đấy nhé. Thầy nghỉ sớm mà mai đi dạy nữa ạ. Hơn 23h rồi. Hôm nay gặp thầy vui quá trời luôn.

    - Em dễ thương vậy mà duyên chưa tới đấy. hj

    - Mai mốt ba mẹ hỏi nữa là bảo thầy Hùng dạy.

    - Chúc em ngủ ngon. Hẹn gặp lại.

    - Vâng ạ, Giờ biết thày rồi em còn làm phiền thầy dài dài luôn. Chúc thầy ngủ ngon.

     11198533_861822817223150_448030702_n_500

    HAI NGÀY SAU:

    - Trước khi lên xe tối qua em có ghé đứng thật lâu trước cổng trường rồi mới đi vào.....Cảm giác vừa thân quen, vừa lạ lẫm....khó diễn tả lắm thầy ạ. Tìm mãi chẳng thấy cây phượng ngày xưa em trồng lúc ra trường.

    Đâu đó vẫn thấy bóng dáng pé pé của mình ở sân trường, thầy cô giảng bài, ký ức cứ vẹn nguyên. Nhớ đến nao lòng luôn ấy.

    - Ít có ai có tâm hồn nhạy cảm như em. Thường thì người ta sẽ quên đi quá khứ và ít khi có cảm xúc khi trở về nơi cũ.

    - Hình như mãi hoài niệm và sống trong quá khứ cũng không tốt thầy nhỉ.

    - Không phải lúc nào mình cũng hoài niệm mà thỉnh thoảng được quay lại với quá khứ sẽ cảm thấy cuộc sống này thật vui và ý nghĩa. Thầy cũng sống lãng mạn như em nên đôi khi hay tìm về quá khứ với những ký ức đẹp.

    - He he, có chung ý tưởng rồi.

    - Tất cả thư từ gia đình gửi vào, thiệp bạn bè, thư học sinh.... thầy vẫn giữ nguyên vẹn. Th còn ép lại nữa.

    - Hi, em cũng thế thầy ạ. Ba hay mắng không dùng thì quăng đi cho nhẹ, cứ khư khư giữ mấy thứ đó làm chi.

    - Hai thầy trò có nét giống nhau rồi.

    - Lâu lâu nhìn lại thấy vui lạ thầy nhỉ.

    - Đôi khi ngồi lục lại quá khứ để mà hồi tưởng lại cũng thấy hay hay, nhiều khi cười một mình, thú vị lắm. Thời gian không bao giờ quay lại, chỉ có những vật kỷ niệm mới cho ta hồi tưởng lại quá khứ thôi.

    - Tiếc là bi giờ không có bao nhiêu người nghĩ như thầy trò mình đâu.

    - Xã hội bây giờ có quá nhiều thứ để quan tâm, thời gian đâu mà hồi tưởng quá khứ. hj

    - Dạ. Thôi em chúc thầy luôn khỏe mạnh, công tác tốt ạ.

    - Chúc em luôn trẻ, đẹp, thành công trong cuộc sống. Sớm tìm được người bạn đời để cho thầy được ăn tiệc. hjhj 


    Nhắn tin cho tác giả
    Lưu Giữ Kỷ Niệm @ 15:25 20/06/2015
    Số lượt xem: 1415
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

     Mỗi lần đọc lại thấy vui vui. Mỉm cười

    No_avatarf

    thầy tình củm với học trò quá, em ghanh tỵ. huhuXấu hổ

    No_avatar

    Sao lại khóc hả nhox, cô pé được đề cập trong bài viết này mua kẹo cho nhox ăn nha..hihi

    Tính thầy xưa giờ vẫn vậy mà nên dù ra trường lâu rùi chị vẫn quý thầy lắm ấy.

    Avatar

    Thầy đưa tấm thiệp lên rồi đó. 10 năm rồi mà em vẫn còn lưu giữ cẩn thận. Th ngưỡng mộ em quá, rất biết chân trọng những kỷ vật dù là rất nhỏ bé.Ngạc nhiên

    No_avatarf

    Cảm động quá

    No_avatarf

    thay ơi. 10 năm gặp thấy nt hay vậy. em chờ đủ 10 mới gặp lại thầy nhé. Cười nhăn răng

    Avatar

    10 năm cơ à. Lâu thế, còn tới 6 năm nữa. Lúc đấy ko biết em còn nhơ th không nữa?Xấu hổ

     
    Gửi ý kiến

    Click vào đôi chim để về đầu trang

    Click vào đôi chim để về đầu trang