Thời tiết (Bạc Liêu)

Mấy giờ rồi?

Gửi lời nhắn tại đây

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Hoa hồng

    CAFE ĐI

    Danh lam thắng cảnh

    Lời hay ý đẹp

    "

    Truyện cười

    Xem truyện cười

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Phạm Văn Hùng ĐT 0945306099)

    Đọc báo online

    Báo mới

    Tiếp sức mùa thi

    .

    THƯ VIỆN VIOLET

    violet.jpg
    tlviolet.jpg
    baigiang.jpg
    giaoan.jpg
    dethi.jpg
    “lophoc.jpg
    “daotao.jpg

    Tài nguyên dạy học

    Bộ sưu tập hoa lan

    Từ điển trực tuyến


    Tra theo từ điển:



    Lịch phát sóng VTV3

    Ảnh ngẫu nhiên

    Ban_truong_lan_2_copy.jpg Baner_luugiu_kyniem.swf Nhat_tu_vi_su.jpg Banner_cua_truong1.jpg Cau_doi.jpg DSC_0285_2.jpg Da_phuc.jpg Thay_oi_co_dt.swf Crazy.swf Tamsunangxuan.swf 535587_346776165442251_1103757000_n9.jpg Gio_hoc_sinh_dong.swf Nice.swf Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf HAPPYNEWYEAR2013.swf Hinh_nen_nam_moi_2013_11.jpg Bannertet2013.swf Loan_dem_giang_sinh_2012.swf Thiep_bui_phan.swf 20114.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Chức năng chính 1

    Chức năng chính 2

    Chức năng chính 3

    Chức năng chính 4

    Chức năng chính 5

    Chức năng chính 6

    Chức năng chính 7

    Gốc > Câu chuyện giáo dục >

    Vị trí lớp trưởng: sao không luân phiên để tạo công bằng?

    TTO - Lớp trưởng, theo thực tế hiện nay, đang giúp cho giáo viên trong việc giữ trật tự, nề nếp, thúc đẩy các bạn tham gia các phong trào hoạt động bên cạnh việc học kiến thức ở trường. 

    Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần

    Đây là một công việc đầy áp lực như chúng ta có thể đọc được qua tâm sự của chính các em đang giữ vai trò làm lớp trưởng:

    - Áp lực từ phía thầy cô (phải bảo đảm lớp học tuân thủ nội quy và tham gia tốt các phong trào, nếu không có thể bị khiển trách, phạt),

    - Áp lực từ phía bạn bè cùng lớp (phải luôn là người dẫn đầu trong mọi lĩnh vực, phải đương đầu với sự chống đối từ tập thể và đôi khi cả sự đố kỵ, ghen ghét).

    Vì sao chúng ta đặt một em học sinh trong tập thể vào vai trò khác biệt như thế chỉ để giúp đỡ giáo viên bớt áp lực quản lý lớp?

    Vì sao chúng ta đặt một em học sinh vào sự kỳ thị của tập thể lớp chỉ vì nghĩ rằng chính các em có thể hiểu và “trị” nhau tốt hơn chúng ta?

    Việc trả lương có làm cho các em bớt các áp lực sẵn có hay không, hay lại đặt thêm áp lực của người được trả tiền để làm việc vào các em quá sớm?

    Hay sẽ tạo ra một thế hệ làm việc vì tiền chứ không hẳn là làm việc vì tinh thần trách nhiệm và đam mê?

    Những câu hỏi này cần rất nhiều tranh luận và phản biện để có thể có câu trả lời rõ ràng.

    Từ góc độ của một phụ huynh, với mong muốn trường học là nơi con mình được trải nghiệm đa dạng về kiến thức, kỹ năng sống và thái độ sống, tôi đề nghị chúng ta nên nhìn nhận lại việc tạo ra vị trí lớp trưởng và ai nên là người tham gia vào vị trí đó.

    Lớp trưởng, chính xác là một người trưởng nhóm, có khả năng lãnh đạo một tập thể làm những việc cụ thể theo một định hướng nào đó với những cách thức sáng tạo phù hợp với đặc điểm tâm lý sinh lý của lứa tuổi các em chứ không nên rập khuôn theo việc người lớn (ở đây là giáo viên) chỉ đạo gì thì làm nấy. (Những người lãnh đạo thành công trong xã hội đa số dựa trên sự sáng tạo chứ không dựa trên công thức hoặc lối mòn).

    Khi lựa chọn một cá nhân làm lớp trưởng trong suốt một năm học (và thậm chí có những em làm lớp trưởng chuyên nghiệp suốt 12 năm đi học), nghĩa là chúng ta đã tước đi cơ hội được trải nghiệm làm thế nào để lãnh đạo người khác của cả một tập thể còn lại.

    Ngược lại, chúng ta cũng tước đi quyền được là một học sinh bình thường được phép phạm sai lầm, được phép nghịch phá như các bạn cùng độ tuổi… của em học sinh được chọn làm lớp trưởng đó.

    Như vậy có phải chúng ta vô tình tạo ra sự mất công bằng ngay trong môi trường giáo dục nơi chúng ta luôn đề cao tính bình đẳng của các em hay không?

    Chúng ta yêu cầu bình đẳng từ quần áo giày dép cặp sách bút viết tập vở, trường nào cũng có đồng phục riêng, những quy định về cặp sách giày dép tập vở riêng mà lại bỏ qua bình đẳng về quyền được trải nghiệm của các em.

    Như vậy thực tế chúng ta chỉ mới cố gắng bình đẳng về mặt hình thức chứ chưa thực sự công bằng về “chất” đối với các em.

    Thay vì chỉ định một em học sinh nổi trội về mọi mặt giữ vị trí lớp trưởng trong suốt năm học với chủ đích làm giúp việc cho giáo viên, tại sao chúng ta không cho các em luân phiên làm lớp trưởng với chủ đích cho các em cơ hội được đặt mình vào vị trí lãnh đạo?

    Việc luân phiên làm lớp trưởng sẽ tạo ra môi trường bình đẳng và thấu hiểu cho tập thể lớp.

    Bất kỳ bạn nào trong lớp cũng đều trải qua những ngày làm quen với việc giúp lớp học của mình nề nếp, trật tự, bất kỳ bạn nào cũng trải qua cảm giác bất lực khi mình không điều khiển được các bạn khác, cảm giác vui mừng và tự hào khi cả lớp được khen dưới sự điều khiển của mình và sự hưởng ứng của các bạn.

    Bất kỳ bạn nào cũng hiểu rằng sẽ có một ngày mình sẽ giữ vị trí đó, và khi gặp khó khăn trong thời gian giữ vị trí đó, sẽ nhớ lại những cách làm hay của các bạn đã làm lớp trưởng trước mình để áp dụng, bất kỳ bạn nào cũng phải có thời gian phải động não, phải sáng tạo để điều khiển tập thể theo ý mình.

    Và như vậy, khi ở vai trò là một học sinh bình thường, bất kỳ bạn nào cũng hiểu được những khó khăn của bạn đang ở vai trò lớp trưởng (vì mình cũng đã trải qua) và sự hợp tác giữa các em sẽ tốt hơn.

    Nếu áp dụng hình thức luân phiên làm lớp trưởng trong suốt 12 năm học, ít nhất mỗi em học sinh sẽ có được 12 tuần trải nghiệm làm lớp trưởng và chắc chắn những trải nghiệm này sẽ có ích cho các em trong việc thiết lập quan hệ với những người xung quanh, xử lý các mối quan hệ, xử lý các vấn đề trong tập thể.

    Vị trí lớp trưởng nên là một “cửa ải” rèn luyện thêm kỹ năng cho các em chứ không nên là một vị trí đầy áp lực và đôi khi đi kèm với đặc quyền đặc lợi.

    Nếu chúng ta mong muốn giáo dục làm đúng sứ mệnh đào tạo con người và hình thành nhân cách, thì nên thay đổi cách nhìn nhận về vị trí lớp trưởng và vai trò của nó trong nền giáo dục, đừng nên tiếp tục tạo ra một tầng lớp học sinh phải chịu áp lực “danh lợi” quá sớm.

    Hãy để “lớp trưởng” là một nhiệm vụ ai cũng được làm, phải làm, giống như hoạt động trực nhật vệ sinh lớp học, để ai cũng từng là lớp trưởng, và học được nhiều bài học thực tế từ kinh nghiệm làm lớp trưởng của chính mình và từ các bạn. 

    Bài viết thể hiện quan điểm của bạn đọc Lập Xuân? Bạn có đồng tình với lập luận nên luân phiên việc làm lớp trưởng? Hãy chia sẻ những câu chuyện, suy nghĩ của bạn qua email gửi đến tto@tuoitre.com.vn hoặc phần Ý kiến bạn đọc dưới bài viết.

    Nhắn tin cho tác giả
    Lưu Giữ Kỷ Niệm @ 22:15 07/02/2015
    Số lượt xem: 1852
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Lớp trưởng không phải là "của nợ"

    TTO - Một học sinh lớp 7, từng có 5 năm làm lớp trưởng tâm sự như vậy trong một bài viết gởi TTO, ngay sau bài Trả "lương" cho... lớp trưởng ( đăng trên Tuổi Trẻ 6-2).

    Minh Như (ngồi giữa hàng ngồi đầu tiên) cùng các bạn lúc học ở trường THCS Lê Lợi (Tân Phú, TP.HCM)

    Em không thể nào quên được cái cảm giác “trách nhiệm nặng nề” trong suốt  5 năm làm lớp trưởng.

     
     

    Mỗi ngày, khi tiếng trống trường vang lên, em phải dùng cái giọng nhỏ bé của mình để hô hào các bạn tập trung thành xếp hàng giữa cái sân trường cả ngàn học sinh náo nhiệt tiếng cười đùa, hoặc phải cố gào lớn hơn giọng của 40 học sinh đang ồn ào quậy quá trong lớp để yêu cầu giữ trật tự mà không có bất cứ công cụ hỗ trợ nào.

    Là lớp trưởng, em phải là người học giỏi nhất nhì lớp, không được phép không thuộc bài để làm gương cho các bạn. Lớp trưởng cũng luôn phải là người tiên phong các hoạt động lớp, Đội, Liên Đội… để phổ biến các hoạt động của trường, lớp và thuyết phục các bạn tham gia.

    Những buổi trưa, khi các bạn chìm vào giấc ngủ cũng là lúc em phải tranh thủ chạy xuống phòng truyền thống luyện tập nghi thức Đội hoặc phải học thuộc bài trên lớp lẫn 400 câu lý thuyết Đội. Khi có những “sự cố động trời” do các bạn trong lớp gây ra, lớp trưởng là người phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.

    Nhưng làm lớp trưởng cũng chính là một động lực lớn để em luôn đặt ra mục tiêu phấn đấu cho bản thân trong mọi mặt. Lớp trưởng cũng chính là con chim đầu đàn, là người dẫn dắt cho cả lớp đạt thành tích cao.

    Khi lớp đạt thành tích tốt, lớp trưởng là người được tuyên dương đầu tiên. 5 năm làm lớp trưởng đã hình thành cho em thói quen “dẫn đầu,  làm gương” trong việc học tập ở trường, chơi với nhóm bạn, cũng như dạy em nhỏ ở nhà.

    Cái chức lớp trưởng không phải là một “của nợ”!

    Theo em, nếu được trả lương, sẽ nảy sinh trường hợp lớp trưởng sẽ làm việc như một cái máy, làm chỉ để được giảm nửa số tiền học phí mà không thực hiện trọng trách của một lớp trưởng bằng trái tim.

    Sự đố kị, ganh ghét giữa các bạn trong lớp sẽ xảy ra và ai cũng mong muốn mình được nhận vai trò lớp trưởng cho dù bạn ấy có năng lực hay không. Lúc ấy, trong lớp sẽ rất hỗn loạn, không theo nề nếp, quy củ vì ai cũng nghĩ “việc gì em phải ngoan ngoãn hay làm tốt để bạn ấy được tiền”

    Theo ý kiến của riêng em, không trả lương cho lớp trưởng mà nên tưởng thưởng bằng những món quà có giá trị tinh thần. Em nghĩ chúng ta nên đưa ra những ý kiến hay hơn như là: trao phần thưởng tuyên dương cho lớp trưởng nào hoàn thành nhiệm vụ trong tuần xuất sắc…

    Người lớn thường quan trọng hoá vấn đề, nhưng thực ra, đối với học sinh chúng em, phần thưởng ý nghĩa đơn giản chỉ là những lời khen thưởng, những cuốn tập, cây viết dễ thương hay những món quà lưu niệm xinh xắn… đã là một nguồn động viên có giá trị lớn lao rồi.

    Hình thành tư duy "làm vì tiền"

    Cũng là lãnh đạo của một công ty, nhưng nhiều khi, tôi lại cảm nhận sự lãnh đạo học sinh khó hơn rất nhiều, vì ở lứa tuổi học trò, các cháu vốn rất thích nghịch ngợm và ít muốn nghe lời bạn đồng trang lứa.

    Mỗi khi tôi đến trường cháu, tôi lại cảm thấy rất xót con khi thấy các cháu lớp trưởng, chi đội trưởng… phải ra sức hò hét để giữ trật tự trong một môi trường tiếng ồn như ong vỡ tổ…

    Và sự thực là, con gái tôi đã luôn bị khàn giọng trong mùa học, trừ khi được nghỉ Tết hoặc nghỉ hè, giọng cháu mới trong trở lại…

    Tuy thấy con vất vả, nhưng trong suy nghĩ tôi chưa bao giờ mảy may có ý nghĩ rằng: nhà trường “nên trả công” cho lớp trưởng - con gái mình.

    Tôi thấy cháu yêu thích công việc của người dẫn đầu trong lớp nên thường động viên và ủng hộ con.

    Đôi khi cháu gặp một vài “ca khó” chẳng hạn như bảo bạn không nghe, tôi lại tư vấn cho con. Tôi vui vì thấy cháu nỗ lực để hoàn thành trách nhiệm của người lãnh đạo lớp không vì bất cứ một mục tiêu vật chất nào, mà là vì đam mê, vì tình yêu và tính cam kết của cháu với lớp, với cô, với trường.

    Sự vất vả hay trách nhiệm trong vai trò lớp trưởng của cháu, tôi lại thấy rằng đây chính là cơ hội cho cháu phấn đấu và rèn luyện sự tự lập, tinh thần trách nhiệm, tính cam kết, tính chuyên nghiệp, tính linh động trong xử lý tình huống… cho cháu sau này.

    Tôi không muốn con sau này nằm trong nhóm lớp trẻ chỉ làm việc vì tiền mà không vì tình yêu và đam mê. Vì điều này có thể sẽ làm cháu mất đi cơ hội trở thành người lãnh đạo đầy nhiệt huyết.

    Việc trả lương cho trẻ để đảm nhận một vị trí nào đó quá sớm có thể hình thành cách tư duy “làm vì tiền”. Điều này có thể trở thành rào cản thay vì là cơ hội phát triển về năng lực và nhân cách của các cháu sau này.

    TRẦN MINH HƯƠNG (Mẹ của Minh Như)

    Avatar

    Trả "lương” cho... lớp trưởng

    TT - Câu chuyện có thật vừa được Trường THPT Long Bình, huyện Gò Công Tây (một trường vùng sâu của tỉnh Tiền Giang) thực hiện từ học kỳ II năm học 2014-2015 này. 

    Bạn Trương Nguyễn Ngọc Yến (lớp trưởng lớp 9/1) ghi sổ đầu bài - Ảnh: Vân Trường
    Bạn Trương Nguyễn Ngọc Yến (lớp trưởng lớp 9/1) ghi sổ đầu bài - Ảnh: Vân Trường

    42 lớp trưởng từ khối 6 đến khối 12 của trường đều được hưởng chế độ này.

    Cô Cao Châu Thanh Thủy, hiệu trưởng Trường THPT Long Bình, cho biết chủ trương hỗ trợ vật chất cho lớp trưởng (còn gọi là “trả lương”) của trường đã chính thức được thực hiện từ tháng 1-2015 sau khi hội đồng sư phạm nhà trường và ban đại diện cha mẹ học sinh biểu quyết tán thành.

    Nhà trường không chi tiền mặt cho các em mà giảm trực tiếp 50% học phí và 50% tiền học thêm tại trường. Chỉ riêng học kỳ II năm học này, tổng số tiền chi “trả lương” cho 42 lớp trưởng khoảng 10 triệu đồng.

    Xứng đáng trả công

    Em làm lớp trưởng được ba năm, khi gần ra trường thì được “trả lương”, thật là bất ngờ.

    Tính ra “tiền lương” của em cũng khá nhiều, khoảng 600.000 đồng do học thêm nhiều môn để chuẩn bị thi tốt nghiệp.

    Em thấy hãnh diện và xúc động vì được nhà trường ghi nhận, đánh giá cao vai trò của lớp trưởng. Em chỉ mong các bạn tiếp tục ủng hộ để em hoàn thành tốt trách nhiệm của mình

    TRẦN NGỌC THÙY DƯƠNG (lớp trưởng lớp 12/3)

    Người đề xuất “trả lương” cho lớp trưởng là thầy Lê Minh Hoàng (giáo viên chủ nhiệm lớp 8/5).

    Trong cuộc họp hội đồng sư phạm nhà trường vào tháng 12-2014, thầy Hoàng đã nêu đề xuất này và nói rõ mức chi. Khi đó tập thể giáo viên đã thảo luận sôi nổi và 100% tán thành đề xuất này, đồng thời đề nghị ban giám hiệu cho thực hiện ngay từ đầu học kỳ II. 

    Vấn đề này vượt thẩm quyền của hiệu trưởng do có liên quan đến học phí nên cô Thanh Thủy đã trao đổi với ban đại diện cha mẹ học sinh.

    Ban đề nghị hỗ trợ bằng quà cho đỡ rắc rối chuyện tiền bạc, sổ sách, chứng từ. Nhà trường cho rằng hỗ trợ quà không phù hợp vì sách vở, dụng cụ học tập học sinh đã có, nếu tiếp tục tặng cho các em có khi lãng phí.

    Cuối cùng nhà trường và ban đại diện cha mẹ học sinh thống nhất giảm 50% học phí chính khóa và chi phí học thêm là phù hợp nhất, tránh việc đưa tiền cho các em sẽ không hay. 

    Đối với phần giảm học phí, ban đại diện cha mẹ học sinh sẽ chi trả để bù đắp bởi số tiền này không lớn. Riêng tiền học thêm chi hỗ trợ cho lớp trưởng (khoảng 8 triệu đồng/học kỳ), ban giám hiệu nhà trường tự nguyện đóng góp bằng hình thức trích khoản tiền học thêm bồi dưỡng cho ban giám hiệu.

    Theo cô Thanh Thủy, tất cả giáo viên của trường đều thống nhất chi “trả lương” cho lớp trưởng vì các em làm rất nhiều việc, xứng đáng được nhận tiền công, dù chỉ là tượng trưng.

    Khi quyết định trả tiền “lương” tức là thầy cô của trường ghi nhận những đóng góp quan trọng của các em đối với công tác giáo dục của nhà trường.

    “Khi được ghi nhận và trả công, các em sẽ làm tốt hơn vai trò, trách nhiệm của mình đối với lớp, với các bạn đã tin tưởng bầu chọn các em giữ trọng trách lớp trưởng. Thực tế cho thấy trong ban cán sự lớp gần như tất cả công việc đều do lớp trưởng gánh vác. Nhiều lúc thấy lớp trưởng chịu phạt thay cho lớp chúng tôi rất xót xa” - cô Thanh Thủy nói.

    Thầy Lê Minh Hoàng, người đề xuất việc này, nói rằng môi trường giáo dục hiện nay khác ngày xưa. Lớp trưởng làm rất nhiều việc hằng ngày và là người đứng mũi chịu sào thay cho ban cán sự lớp. Bây giờ không còn hình thức truy bài đầu giờ nên vai trò của lớp phó học tập cũng không đáng kể, còn vai trò lớp phó lao động cũng không lớn vì mỗi năm chỉ lao động vài ba lần. 

    Thầy Hoàng kể: “Có một số lớp trưởng bị giám thị phạt đứng suốt một tiết trên văn phòng chỉ vì lớp của các em này có mấy bạn không đeo phù hiệu hoặc không mặc đúng đồng phục, rất tội nghiệp. Trường tôi có quy định học sinh nghỉ học thì hôm sau phụ huynh phải đến văn phòng xin giấy vào lớp. Học sinh đó phải cầm giấy vào lớp nộp cho lớp trưởng mới được vào học. Nếu không có giấy, lớp trưởng có quyền không cho vào lớp, tức là mời bạn mình rời khỏi lớp. Đa số lớp trưởng không dám làm việc này vì ngại và sợ bị bạn chửi, thậm chí trả đũa. Vì thế khi bị phát hiện thì lớp trưởng bị giám thị phạt. Tôi thấy lớp trưởng rất áp lực, rất cực nên mới đề xuất hỗ trợ cho các em”.

    Động lực và áp lực

    “Sẽ nhân rộng cách làm hay này”

    Cô Trần Thị Quý Mão, phó giám đốc Sở GD-ĐT tỉnh Tiền Giang, cho biết cô cũng vừa nắm được thông tin này và thấy đây thật sự là một cách làm hay, rất sáng tạo của tập thể hội đồng sư phạm Trường THPT Long Bình.

    “Đúng là vai trò của lớp trưởng hiện nay rất nặng và nhiều áp lực. Việc ghi nhận bằng hành động cụ thể như vậy sẽ có tác dụng động viên các em làm tốt hơn nữa trách nhiệm của mình vì nhiệm vụ giáo dục chung của trường. Tôi rất xúc động khi biết ban giám hiệu nhà trường đã trích tiền bồi dưỡng của mình để chi hỗ trợ lại cho các lớp trưởng. Trong các hội nghị hay họp với các địa phương, tôi sẽ giới thiệu mô hình này để trường nào có điều kiện thì học tập làm theo” - bà Quý Mão nói.

    Bạn Trương Nguyễn Ngọc Yến (lớp trưởng lớp 9/1) cho biết bạn được tín nhiệm bầu giữ chức lớp trưởng suốt chín năm qua.

    Công việc thường xuyên của bạn hằng ngày là điểm danh đầu giờ xem bạn nào vắng thì ghi lên góc bảng để giáo viên nắm, ghi sổ đầu bài, những tiết trống hoặc giáo viên bận không đến lớp được thì phải quản lý lớp, không để các bạn đùa giỡn gây ồn ào làm ảnh hưởng đến lớp bên cạnh, làm báo cáo cuối tuần, đến văn phòng nhận và trả đồ dùng dạy học mỗi ngày cùng nhiều công việc không tên khác.

    Ngọc Yến kể vừa rồi bạn bị giám thị phạt đứng một tiết ở văn phòng vì tội “để bạn trong lớp không mang phù hiệu”.

    Bạn tâm sự: “Khi đó em rất buồn, nản vì em không gây ra lỗi mà phải chịu phạt thay cho bạn có lỗi. Em rất muốn từ chức lớp trưởng vì áp lực quá, nhưng được thầy cô, bạn bè động viên nên em tiếp tục làm. Hiện giờ các bạn đã biết em được trả công làm lớp trưởng rồi nên sẽ yêu cầu em nhiều hơn, chắc là sẽ mệt hơn. Nhưng em thấy vui vì vai trò và công sức của em được thầy cô và bạn bè ghi nhận nên sẽ cố gắng làm thật tốt”. 

    Học kỳ II này trung bình một học sinh lớp 9 đóng 440.000 đồng tiền học phí và học thêm trong trường.  Do lớp trưởng được giảm 50% nên bạn Ngọc Yến chỉ đóng 220.000 đồng.

    Bạn cho rằng số tiền được trả công một học kỳ không phải nhiều, nhưng với học sinh vùng sâu thì cũng không hề ít.

    Còn lớp trưởng lớp 12/3 Trần Ngọc Thùy Dương bảo rằng trong ba năm làm lớp trưởng đã có nhiều lần bạn bị suy sụp tinh thần vì một số bạn trong lớp không ủng hộ, không hợp tác.

    “Có lần lớp em đi lao động, một nhóm bạn nam không làm gì mà tụ tập đùa giỡn. Em có nhắc thì một bạn không nghe, tức quá em đã đuổi bạn ấy đi về. Lúc đó em thấy vai trò của lớp trưởng như bù nhìn, các bạn bầu lên nhưng không tôn trọng nên em buồn lắm. Sau đó em có gặp bạn ấy để giải thích, nói chuyện thẳng thắn rằng nếu các bạn không ủng hộ thì em sẽ từ chức thì bạn có xin lỗi em. Sau này bạn ấy lao động tốt hơn trước, em thấy vui lắm. Một lần em vô lớp không thuộc bài, khi ra chơi các bạn nói xiên nói xỏ là làm lớp trưởng mà đi học không thuộc bài. Em buồn và mắc cỡ lắm vì mình chưa làm gương tốt cho các bạn” - Thùy Dương kể.

    “Ban cán sự lớp có nhiều người nhưng chỉ trả lương cho lớp trưởng, các lớp phó có so bì không?” - chúng tôi đặt vấn đề.

    Cô Thanh Thủy cho biết nhà trường có giải thích rõ vì sao chỉ hỗ trợ lớp trưởng. Thực tế lớp phó cũng thấy công việc của mình không có bao nhiêu nên không so bì.

    Tuy nhiên nhà trường cũng sẽ có ưu đãi cho ban cán sự lớp, chẳng hạn như khi có nhà hảo tâm tặng sách vở, quà cáp thì sẽ đưa các em vào danh sách được tặng. 

    Tình cờ chúng tôi gặp bạn Lê Bảo Trân (lớp phó lớp 6/6) đến văn phòng nhận văn phòng phẩm cho lớp liền hỏi: “Đây là công việc của lớp trưởng, sao em làm thay? Có phải lớp trưởng nhờ làm giùm không?”.

    Bảo Trân đáp: “Dạ không. Em vô sớm thì đi lấy cho lớp. Nhưng chiều bạn lớp trưởng sẽ đem cất ở văn phòng”. Chúng tôi hỏi tiếp: “Lớp trưởng được trả công, lớp phó thì không có, em có thấy bất công không?”. Bảo Trân cười: “Dạ không. Bạn lớp trưởng làm nhiều việc cực lắm. Tụi em đâu có làm gì mà trả công”.

    Cô Thanh Thủy nói do đây là lần đầu tiên trường thực hiện việc này nên vừa làm vừa rút kinh nghiệm. Các năm học tới vẫn sẽ giữ quy định này, nhưng chắc chắn sẽ nghiên cứu làm hay hơn, có thể tiền “lương” của lớp trưởng sẽ cao hơn và đương nhiên sẽ giao trách nhiệm cho các em nhiều hơn. 

    Avatar

    Nhút nhát nên phải làm lớp trưởng

    TT - “Cô ơi! Em đậu đại học rồi! Cả hai trường luôn cô ạ...”. Xem được điểm thi trên mạng xong, con gái tôi gọi ngay để báo tin vui cho cô Lý. 

    Minh họa: NGUYỄN NGỌC THUẦN
    Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần

    Nghe tiếng ríu rít của hai cô trò, rồi những giọt nước mắt con gái lăn trong hạnh phúc, tôi hỏi cháu: “Sao con thi khối A, B mà người đầu tiên con báo tin vui lại là cô giáo dạy văn?”.

    Con gái tôi trả lời: “Dạ, con sẽ lần lượt báo tin vui này cho tất cả thầy cô đã dạy con. Nhưng cô Lý dạy văn là người đầu tiên truyền cho con sức mạnh của niềm tin chiến thắng”.

    Điều này thì tôi hiểu. Con gái tôi vốn học giỏi nhưng bản tính lại nhút nhát. Cháu chỉ biết học, còn mọi sự tiếp xúc với bạn bè, cô thầy rất hạn chế. Tuy lực học tốt, nhưng mỗi kỳ thi học sinh giỏi cháu vẫn không đạt kết quả cao do thiếu bình tĩnh và tự tin.

    Ngày bắt đầu nhập học THPT, cháu về nhà trong tâm trạng lo lắng và chán nản. Thấy cháu cứ lặng thinh, tôi tra hỏi thì cháu nói cô giáo chủ nhiệm bắt con phải làm lớp trưởng. Rồi cháu năn nỉ: “Ba lên trường nói với cô giáo xin cho con thôi đi ba. Con sợ lắm!”.

    Tôi nghĩ chắc chắn cô giáo có lý do, nên vừa an ủi nhưng cũng đe nẹt: “Con phải cố gắng lên chứ, được cô chủ nhiệm và bạn bè tin tưởng là tốt. Không ai sinh ra đã có khả năng đâu con gái, tất cả đều do phấn đấu rèn luyện”.

    Nói vậy nhưng tôi vẫn cùng cháu đến gặp cô chủ nhiệm. Ấn tượng đầu tiên của tôi về một cô giáo trẻ dạy văn nói năng nhỏ nhẹ nhưng đầy sức mạnh cuốn hút.

    Cô nói với con gái tôi nhưng cũng là nói với tôi: “Năm ngoái, mọi thứ em đều tốt, đều giỏi, duy chỉ một điều trong học bạ giáo viên nhận xét em quá rụt rè và nhút nhát. Nên giờ cô cho em làm lớp trưởng để rèn tính chủ động, hoạt bát và cả tác phong làm việc theo nhóm, làm lãnh đạo nữa.

    Những điều đó rất cần cho em sau này. Cái gì cũng có sự bắt đầu. Em không làm thì sao biết có làm được hay không. Cứ làm cho cô hai tháng, nếu các bạn không nghe, không làm được nữa, cô sẽ đổi. Cô làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho em. Hãy làm những gì mà cô dặn, các bạn sẽ giúp em”...

    Tôi đang miên man trong dòng hồi tưởng thì con gái ngắt dòng: “Chính sự vượt khó, vươn lên trên con đường đi tìm “cái chữ” của cô giáo Lý là tấm gương sáng cho con và các bạn noi theo”. Rồi con gái tôi bắt đầu kể:

    Cô Lý sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Ba mẹ cô thậm chí mới thoát nạn mù chữ. Nhà có bốn chị em, cô là con gái đầu lòng.

    Khi học xong lớp 9, ba mẹ bắt cô ở nhà lao động để giúp nuôi các em. Thậm chí ba mẹ còn dự định gả chồng sớm cho một gia đình chủ nợ. Cô đã khóc hết nước mắt vì ước mơ được học, được trở thành cô giáo dạy văn có nguy cơ chấm dứt.

    Cô trốn cha mẹ lên huyện thi và kết quả là vào THPT với số điểm cao nhất. Cô van xin cha mẹ hết lời và hứa sẽ tự lao động để kiếm tiền ăn học.

    Quyết tâm của cô đã làm cha mẹ động lòng. Từ đó tuy thân hình bé nhỏ, nhưng cô học trò ấy cứ một buổi đến trường, còn một buổi lên rừng, lên rẫy. Thế mà cô vẫn học giỏi.

    Kỳ thi đại học năm ấy, cô một mình với mấy trăm ngàn đồng vượt hơn ngàn cây số đi thi và đỗ cả ba trường. Cô đã chọn trường sư phạm như mơ ước thuở ấu thơ.

    Lại một hành trình cam go cho giấc mơ “tìm chữ”. Cô đã phải làm đủ nghề để có tiền học đại học mà không phiền lụy đến cha mẹ. Nào dạy kèm, đi bán hàng, tiếp thị rồi cả thợ may.

    Tốt nghiệp đại học loại giỏi, cô đã được sở đón nhận và điều về ngôi trường này cho đến hôm nay. Đón nhận tình thương yêu cũng như cảm phục trước ý chí và nghị lực của cô, nhiều lứa học trò mà đa số là học trò nghèo đã tự tin vươn lên và thành đạt... 

    ĐỖ THÀNH ĐỒNG 

    Avatar

    Cảm ơn cô đã cho con tôi làm lớp trưởng

    TT - Con trai tôi vốn nghịch ngợm, hiếu động từ bé. Thế nên suốt những năm tiểu học cho đến lớp 6, con bị cô giáo phê bình rất nhiều. 

    Tất cả chỉ vì con không chịu nghe lời cô giáo, thường quấy phá trong lớp và hay đi học muộn. Sang đầu năm lớp 7, tôi đã buộc phải chuyển lớp cho con.

    Với lý lịch nghịch ngợm của con, tôi đã lo cô giáo lớp mới sẽ từ chối hoặc làm khó dễ. Nhưng cô chỉ cười hiền: “Chị cứ về đi, để cháu vào lớp”. Tôi nói với cô: “Thật sự là cháu rất nghịch ngợm, mong cô để ý giùm cho”. Cô giáo vẫn nở nụ cười: “Đấy là bổn phận của chúng em mà, chị đừng lo”.

    Tôi hơi ái ngại vì cô giáo còn trẻ, chắc gì quản nổi con tôi? Thi thoảng tôi gọi điện hỏi cô: “Cu Dũng nghịch lắm phải không cô?”. Cô trả lời: “Em biết phương pháp nào hợp với cháu mà. Chị đừng quá lo lắng”. Tôi gợi ý: “Nếu cháu làm gì sai thì cô cứ phạt, cứ trách mắng, không cần phải nương tay đâu cô”.

    Sau đó thi thoảng tôi vẫn hỏi con xem cô có phê bình gì không thì con bảo rằng: “Cô chỉ nhắc nhở nhẹ chứ không mắng”.

    Có hôm đi học về, con trai tôi khoe: “Con được làm lớp trưởng mẹ ạ”. Tôi cứ tưởng nghe nhầm nên hỏi lại: “Có thật không? Con nói đùa à? Con làm lớp trưởng siêu quậy à?”. Con dứt khoát: “Thật mà, không tin mẹ hỏi cô giáo đi”.

    Tôi gọi điện hỏi cô: “Có phải cháu Dũng nhà tôi được làm lớp trưởng không cô?”. Cô giáo dịu dàng nói: “Vâng, phải lấy độc trị độc chị ạ”.

    Nhưng đúng là từ khi “lên chức” lớp trưởng, con trai tôi trở nên dễ bảo, có trách nhiệm hơn, không còn cứng đầu, nghịch ngợm như trước nữa. Để ý thấy con không còn đi học muộn như trước vì như con nói là “Làm lớp trưởng thì phải gương mẫu”.

    Tôi nhận ra phương pháp giáo dục của cô giáo thật tinh tế. Cô không trách phạt mỗi khi con tôi quậy phá lớp hay nói chuyện riêng mà chỉ nhỏ nhẹ nhắc nhở, rồi đưa con vào khuôn khổ với chức danh lớp trưởng.

    Cô giáo còn nhận định: “Cháu Dũng tuy nghịch ngợm, hay nói chuyện riêng trong lớp nhưng lại rất thông minh, hiểu bài nhanh và nhiều tài lẻ. Nếu cháu được đặt đúng vị trí sẽ phát huy được thế mạnh. Em đã suy nghĩ rất nhiều và làm phép thử này, để cháu làm lớp trưởng xem sao”.

    Là người mẹ, bấy lâu nay trong mắt tôi con trai là đứa khó bảo, không ngoan. Tôi không nhìn ra hay cố tình không công nhận những mặt tốt của con, đó là cái sai của mình. Nhờ cô giáo nhắc nhở tôi mới nhận ra mình còn nhiều thiếu sót trong nuôi dạy con.

    Cảm ơn cô đã cho con tôi làm lớp trưởng, con đã ngoan khi được đặt niềm tin như thế...

    “Cô là hình tượng để vươn tới”

    Những bài giảng, cách truyền đạt của thầy cô là điều bạn đọc thường ấn tượng và chia sẻ với “Dạy học bằng cả yêu thương”.

    Không chỉ thế, những thầy cô sẵn sàng giúp đỡ các em có hoàn cảnh khó khăn, tạo mọi điều kiện để học sinh đến trường như bao bạn bè đồng trang lứa luôn được nhắc đến một cách trân trọng và yêu thương.

    Chính những điều đó tạo nên động lực, nuôi dưỡng ước mơ cho những học trò năm nào trở thành thầy giáo, cô giáo gương mẫu, yêu thương học sinh như hiện nay...

    Đó là những nội dung chính mà bạn đọc gửi về cho chuyên mục thời gian qua.

    Bên cạnh đó, chuyên mục cũng nhận được bài viết của các tác giả Vũ Thụy Như Phương, Trần Văn Tám, Trần Ninh (TP.HCM), Lê Quang Vũ (Tiền Giang), Lê Đức Đồng (Sóc Trăng), Nguyễn Khắc Luân (Tây Ninh), Đỗ Thanh Lam...

    Kính mời bạn đọc tham gia chuyên mục bằng cách gửi bài, ảnh hoặc cung cấp thông tin về các tấm gương thầy cô giáo... (những thông tin cung cấp có giá trị về các tấm gương thầy cô giáo sẽ được Tuổi Trẻ tặng quà) qua địa chỉ giaoduc@tuoitre.com.vn hoặc báo Tuổi Trẻ, 60A Hoàng Văn Thụ, P.9, Q.Phú Nhuận, TP.HCM.

    (Ngoài bì thư xin ghi rõ chuyên mục “Dạy học bằng cả yêu thương”, bài tham gia xin vui lòng ghi rõ địa chỉ tác giả, tài khoản ngân hàng).

    TUỔI TRẺ

     

     

    Avatar

    Hãy làm lớp trưởng đi em!

    TT - Ngày trước, về thăm quê gặp Phương - đứa cháu gái cũng vừa từ trường về nghỉ cuối tuần. Trông cháu không còn ít nói, rụt rè và nhút nhát như ngày nào nữa mà trước mặt tôi là một cô bé nhanh nhẹn và hoạt bát.

    40 tuổi háo hức học toán lớp 1
    Nhân cách của thầy

     

    Phóng to
    Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần

     

    Tôi tò mò về sự tiến bộ vượt bậc của cháu thì được cả nhà kể lại hành trình trưởng thành của cháu mà nhân vật được nhắc đến nhiều nhất lại là cô Hoa - giáo viên chủ nhiệm lớp năm học vừa rồi của cháu. Cô giáo chủ nhiệm hiện lên trong lời kể của gia đình chị tôi là một phụ nữ nhỏ nhắn nhưng cương nghị và hết lòng chăm lo cho học sinh. Ngày đầu tiếp quản lớp, cô gây ấn tượng trước học trò bởi một sớ thông tin về học lực hạnh kiểm, số buổi nghỉ học khi học lớp 9. Cô đọc tên một số bạn với những thành tích đáng nể mà không quên dặn cần phải khiêm tốn và cố gắng hơn nữa. Cả lớp tròn xoe mắt nể cô vì cả lớp mới thò đầu vào cấp III mà sao cô có thể biết tuốt nhanh vậy. Rồi đến chuyện bầu ban cán sự, cô hỏi cả lớp nhao nhao:

    - Thưa cô, bạn Tuấn Anh làm lớp trưởng đi ạ, năm ngoái bạn làm rồi.

    - Bạn Lan sẽ làm lớp phó ạ.

    - Thế còn thư ký?

    - Quỳnh Hương ạ! Bạn ấy viết chữ đẹp lắm cô ơi.

    - Được rồi, cô đồng ý với tất cả, trừ vị trí lớp trưởng. Tuấn Anh sẽ chuyển sang làm bí thư lớp vì lớp mình cũng đã có đến bảy đoàn viên. Còn lớp trưởng sẽ do Phương làm.

    Cả lớp tròn xoe mắt, hướng về phía cô bé có dáng người mảnh khảnh, vẻ hạt tiêu nhất lớp. Dường như cũng không tin vào tai mình, trong giây lát Phương mới kịp định thần lại, đứng lên lí nhí xin thôi. Nhìn cô bạn nhỏ bé, mà lại vừa biết bạn ở một xã vùng sâu ra đây học, chẳng có ai phục. Có em nói đổi lại đi vì bạn nhỏ thế làm sao nói cho cả lớp nghe được. Thấy cô kiên quyết, Phương như sắp khóc, cả lớp nhao nhao nhìn cô bạn mới với chức vụ mới. Cô ra hiệu cả lớp im lặng và tiếp lời:

    - Hôm nay chúng ta tạm bầu ban cán sự lâm thời, sau này khi ổn định nề nếp chúng ta sẽ bầu lại đàng hoàng. Căn cứ vào kết quả học tập năm ngoái, trung bình môn cả năm của Phương là 8,9, giải nhì văn cấp tỉnh, cả năm không vắng buổi học nào. Nếu còn ai vượt qua được kết quả đó, cô cho làm lớp trưởng. Nếu bạn nào không phục thì lấy kết quả học tập năm học này để chứng minh. Còn Phương phải làm lớp trưởng, đây là lệnh. Nếu em không nghe, cứ lên gặp ban giám hiệu xin thôi.

    Phương về nhà mắt đỏ hoe, chị tôi đành bỏ dở việc đồng áng ra thị trấn xin cô chủ nhiệm cho con thôi làm lớp trưởng vì Phương không biết làm, không thể làm, không dám làm. Nhìn vẻ lam lũ và khắc khổ cộng với sự rụt rè trong cách ăn nói của chị tôi, cô hiểu người phụ nữ ngồi trước mặt suốt ngày chỉ biết mỗi ruộng nương, mấy khi được rời buôn làng hẻo lánh để ra thị trấn đang nghĩ cô giáo quàng lên vai con gái yêu của bà một việc ngoài sức tưởng tượng. Cô hướng về phía Phương nói với hi vọng Phương sẽ hiểu ý cô hơn mẹ:

    - Năm ngoái, mọi thứ em đều tốt, đều giỏi, duy chỉ một điều, trong học bạ giáo viên nhận xét em quá rụt rè và nhút nhát. Nên giờ cô cho em làm lớp trưởng để rèn tính chủ động, hoạt bát và cả tác phong làm việc theo nhóm, làm lãnh đạo nữa. Những điều đó rất cần cho em sau này. Cái gì cũng có sự bắt đầu. Em không làm thì sao biết có làm được hay không. Cứ làm cho cô hai tháng, nếu các bạn không nghe, không làm được, bầu lại, không được tín nhiệm nữa, cô sẽ đổi. Cô làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho em thôi. Hãy làm những gì mà cô dặn, các bạn sẽ giúp em.

    Nghe nói vì muốn tốt cho con mình, chị tôi mới yên tâm, cô bé cũng chẳng còn ý kiến gì nữa. Hết năm học, bao nhiêu lớp trong trường đã phải đổi lớp trưởng nhưng riêng lớp cô Hoa chủ nhiệm, Phương vẫn là một lớp trưởng gương mẫu, được cả tập thể lớp rất đoàn kết ấy tin yêu. Phương không còn rụt rè, nhút nhát như những ngày đầu mới vào lớp nữa mà luôn năng nổ trong mọi việc cô và trường giao. Thi đua, lớp luôn dẫn đầu khối...

    Nhìn cháu trưởng thành như vậy mà tôi thầm cảm phục cô giáo Hoa, thế mới biết nghề giáo không hề đơn giản mà vô cùng khó khăn, đòi hỏi cái tâm và có tầm nhìn để truyền đạt tri thức, để kịp thời giáo dục, uốn nắn các em nên người.

     

    Từ ngày 27-11 đến 2-12 mục “Giáo dục dưới mắt mọi người” đã nhận bài của các tác giả: Trọng Thức, Đỗ Thị Quyên, Nguyễn Phương Hà (Hà Nội), Nguyễn Thị Kim Thoa (Nghệ An), Phạm Thị Trang (Bình Định), Hoàng Ninh (Đắk Nông), Trần Văn Sinh, Trương Duy Khánh, Nguyễn Văn Công (Đồng Nai), Nguyễn Thị Thúy Nga (Vũng Tàu), Hoàng Vũ Lam (Tây Ninh), Lê Thị Nhung, Nguyễn Văn Phước, Trần Văn Tám, Hà Hương Điệp, Minh Tuấn, Nguyễn Đức Toàn, Hoàng Thái Hùng, Hữu Chơn, Lê Phương Trí (TP.HCM), Lê Tấn Thời, Nhật Duy (An Giang), Thanh Vân, Sĩ Lê (Trà Vinh), Nguyễn Thành Nam (Cần Thơ), Ngọc An (Kiên Giang) và những bạn đọc Hương Huyền, Đoàn Thị Thu Phương...

    Những bài viết hay, được nhiều bạn đọc quan tâm chia sẻ trong tháng sẽ được ban biên tập báo Tuổi Trẻ trao quà lưu niệm là phần thưởng trị giá 1 triệu đồng. Cuối mỗi quý, những bài viết hay nhất sẽ được ban biên tập báo Tuổi Trẻ trao giấy chứng nhận bài viết hay nhất và phần thưởng trị giá 3 triệu đồng. Thư và bài xin vui lòng gửi về địa chỉ báo Tuổi Trẻ, 60A Hoàng Văn Thụ, P.9, Q.Phú Nhuận, TP.HCM, email giaoduc@tuoitre.com.vn. Xin vui lòng ghi rõ địa chỉ và số tài khoản ngân hàng.

    Rất mong sự cộng tác của bạn đọc.
    LÝ THỊ THỦY (Trường THCS và THPT Sơn Giang, Sông Hinh, Phú Yên)

     

     
    Gửi ý kiến

    Click vào đôi chim để về đầu trang

    Click vào đôi chim để về đầu trang