Thời tiết (Bạc Liêu)

Gửi lời nhắn tại đây

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Báo mới

    Danh lam thắng cảnh

    Tài nguyên dạy học

    Lời hay ý đẹp

    "

    Truyện cười

    Xem truyện cười

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Phạm Văn Hùng ĐT 0945306099)

    .

    THƯ VIỆN VIOLET

    violet.jpg
    tlviolet.jpg
    baigiang.jpg
    giaoan.jpg
    dethi.jpg
    “lophoc.jpg
    “daotao.jpg

    Bộ sưu tập hoa lan

    Từ điển trực tuyến


    Tra theo từ điển:



    Lịch phát sóng VTV3

    Ảnh ngẫu nhiên

    Ban_truong_lan_2_copy.jpg Baner_luugiu_kyniem.swf Nhat_tu_vi_su.jpg Banner_cua_truong1.jpg Cau_doi.jpg DSC_0285_2.jpg Da_phuc.jpg Thay_oi_co_dt.swf Crazy.swf Tamsunangxuan.swf 535587_346776165442251_1103757000_n9.jpg Gio_hoc_sinh_dong.swf Nice.swf Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf HAPPYNEWYEAR2013.swf Hinh_nen_nam_moi_2013_11.jpg Bannertet2013.swf Loan_dem_giang_sinh_2012.swf Thiep_bui_phan.swf 20114.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác
    Gốc > Bài viết của thành viên >

    Đi về phía bình yên...

    ...tìm hạnh phúc cho người con gái đã đánh mất đâu tiếng cười?

            Dẫu trái tim có lý lẽ riêng của nó nhưng em vẫn thấy hối hận vì đã để trái tim mình lỗi nhịp để giờ đây em phải buồn, phải suy nghĩ thật nhiều. Và dù biết rằng trái tim chẳng có tội tình gì cả nhưng em vẫn cứ trách nó tại sao lại dễ tin quá vậy, chỉ là những lời nói đùa thôi mà giờ đây nó lại làm em phải đau khổ.
     

                Em là một con nhóc sống khép kín nhưng lại hay mơ mộng. Anh chẳng phải là hoàng tử trong mơ của em. Bởi em luôn nghĩ rằng người em yêu sẽ là một người tinh tế, sống biết quan tâm và chắc hẳn sẽ không bao giờ làm em buồn. Thế mà anh thì sao? Anh là người vô tâm hết sức, anh lại chẳng đủ tinh tế để nhìn thấy suy nghĩ của em và đã nhiều lần làm nước mắt em rơi… Những gì anh có là một tâm hồn sâu thẳm, một tấm lòng nhân hậu, một dáng người nhỏ nhắn, những nụ cười ngộ ngĩnh trên khuôn mặt có đôi mắt chứa những nỗi buồn xa xăm và cả mối tình đầu đầy kỉ niệm-mối tình đầu dù đẹp nhưng thật buồn đã làm em không thể nào chạm tới trái tim anh…

              Có nhiều khi em tự hỏi mình tại sao lại yêu anh. Em luôn mong đó chỉ là một sự ngộ nhận. Nhưng không phải ngộ nhận đâu anh. Bởi cũng đã có người yêu em, người ấy thật tốt, yêu em thật lòng, luôn quan tâm em và chẳng bao giờ làm em buồn như anh cả. Thế nhưng trái tim khó bảo thế đấy, em không thể nào đáp trả lại tình cảm ấy bởi trái tim em đã hướng về anh mất rồi. Nhiều người cho rằng em ngốc thật nhưng em đành chịu thôi. Có lẽ em yêu anh vì những điều anh có, những điều em không mong đợi nhưng lại làm trái tim em phải lỗi nhịp. Phải, em yêu anh vì nghị lực ấy, nụ cười ấy, tâm hồn sâu thẳm ấy và cả mối tình đầu anh có nữa.

              Em không hiểu tại sao anh lại đến với em, lại dành cho em những lời bông đùa ấy để trái tim non nớt của em phải mơ mộng. Em đã không nhận ra rằng anh cũng làm như thế với nhiều người con gái khác. Nhưng chỉ có một người nắm giữ trái tim anh thôi. Anh biết không? Rất nhiều lần em cố tìm lý do để ghét anh, để quên anh đi. Em đã xóa số điện thoại của anh, xóa địa chỉ email và tất cả những gì thuộc về anh nhưng sao vẫn không quên được. Tình yêu nào cũng có kết thúc của nó. Có những tình yêu thì kết thúc trong hạnh phúc. Một số khác thì kết thúc trong sự ra đi và nước mắt. Riêng em, em biết tình yêu của em dành cho anh cũng phải có kết thúc. Đó sẽ là một kết thúc buồn nhưng thà vậy còn hơn phải đau mãi. Em phải quên anh thật rồi, phải quên thôi, quên hết! Em phải trở về với em của ngày xưa. Có lẽ em sẽ lại chui vào cái vỏ bọc của mình. Cái vỏ bọc khá an toàn nhưng chứa đựng những con sóng lớn cứ xô mãi, xô mãi…  

    Em sẽ không trách anh đâu, em chỉ trách mình dại khờ. 

    Người ta khổ vì thương không phải cách,

    Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người

    Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi

    Người ta khổ vì xin không phải chỗ. 

    Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó

    Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương

    Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,

    Người ta khổ vì lui không được nữa.

     

    Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;

    Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy.

    Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây

    Dấn thân mãi đến kiếm trời dưới đất.

     

    Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,

    Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.

    Rồi bị thương người ta giữ gươm dao,

    Không muốn chữa, không chịu lành thú độc. 

    Xuân Diệu ơi,đa đoan chi nên nỗi?

     

           Xa anh, em sẽ phải rời xa mái nhà thứ hai của mình, rời xa nơi đã cho em gặp anh…Thật không dễ dàng chút nào khi phải rời xa những điều mà mình yêu quý. Nhưng phải làm thế thôi, không thì sẽ đau mãi, đau mãi… Bởi vì em không còn đủ sức để yêu anh nữa rồi. Em sẽ trở về với thực tại, về với chính bản thân em. Rồi em sẽ lại bình yên…

    Em mong anh hạnh phúc với tất cả sự chân thành.

           Tạm biệt nhé những gì đã qua! Ta sẽ chôn ngươi vào tận sâu thẳm hồn ta dù biết rằng sẽ có thêm nhiều lần nữa ngươi làm trái tim ta rướm máu. Ta ngốc lắm phải không? Ta sẽ làm như thế. Nhưng ta sẽ ổn thôi, bởi có những “thiên thần từ trời rơi xuống” sống bên cạnh ta, họ sẽ vực ta dậy. Rồi ta sẽ lại bình yên!


    Nhắn tin cho tác giả
    Lâm Bội Khanh @ 12:44 28/04/2014
    Số lượt xem: 2940
    Số lượt thích: 0 người
    No_avatar

    Hay lắm. Viết thật cảm xúc...Ngạc nhiên

    Avatar

      Không ngờ học trò của thầy lại có tâm sự nhiều thế, đọc thật nhiều cảm xúc...

    No_avatarf

     rất tuyệtLè lưỡi

    No_avatarf

    Ngạc nhiên chúc bạn sớm tìm được niềm vui mới

     
    Gửi ý kiến

    Click vào đôi chim để về đầu trang

    Click vào đôi chim để về đầu trang